⬅ Trước Tiếp ➡
“Tôi khẳng định”
Nhân viên công tác không hiểu ra sao cả, đưa bộ lễ phục cho Kiều Tịch Hoàn.
Kiều Tịch Hoàn tùy ý tiếp nhận, đến nỗi vạt áo kéo lê lết trên mặt đất, dáng vẻ không giống như vừa dùng một số tiền lớn để mua một món đồ vô cùng quý trọng. nhân viên công tác nhìn thấy đều kinh ngạc đến ngây người.
Cố Tử Tuấn có vẻ đăm chiêu nhìn Kiều Tịch Hoàn, cảm thấy cô gái này càng ngày càng có ý tứ.
Kiều Tịch Hoàn ôm bộ lễ phục đó cùng Cố Tử Tuấn đi ra khỏi phòng đấu giá, vô số phóng viên không biết từ đâu đột nhiên xuất hiện, vô số ánh đèn chớp lóe: “Có thể làm phiền cô vài phút không?. Chúng tôi muốn làm một cuộc phỏng vấn đơn giản?. Cô cảm thấy như thế nào khi dùng 250 vạn mua bộ lễ phục của vị hôn thê của Tề Lăng Phong?”
Vị hôn thê của Tề Lăng Phong?. Hoắc Tiểu Khê- Truyền kỳ trong giới thương nghiệp- chỉ được người ta biết đến với cái tên “vị hôn thê của Tề Lăng Phong” thôi sao?
Chẳng qua chỉ là vật phẩm phụ thuộc vào người khác thôi sao?.
Kiều Tịch Hoàn cười lạnh lùng.
Đèn flash không ngừng chụp lên khuôn mặt trắng noãn của Kiều Tịch Hoàn, khuôn mặt xinh đẹp của cô được chụp một cách tinh tế.
Không hề có hoảng sợ như dự kiến, Cố Tử Tuấn đứng bên cạnh lạnh nhạt nhìn cô.
Kỳ thật, Kiều Tịch Hoàn có hành động kinh ngac như vậy, chỉ có thể dùng một từ để hình dung – bình thường, đúng vậy, bình thường mà thôi.
“Tiểu thư, chào cô” Phóng viên thấy cô không nói lời nào, mở miệng nhắc nhở.
Cánh môi xinh đẹp của Kiều Tịch Hoàn nở ra một nụ cười nhàn nhạt: “Tôi tên là Kiều Tịch Hoàn, là vợ của Cố đại thiếu tập đoàn Cố thị, Kiều Tịch Hoàn”
Phóng viên ngừng lại một lát.
Hóa ra là cô dâu cả ngu ngốc của nhà họ Cố!
Không khỏi làm cho người khác hứng thú!
Dùng giá cao như vậy chỉ để mua một bộ lễ phục, chỉ có thể nói rằng cô ta dốt đặc cán mai, tin tức có giá trị như thế, tại sao không sử dụng.
“Sở dĩ tôi mua bộ lễ phục trong cuộc bán đấu giá lần này, là vì tôi bội phục Hoắc Tiểu Khê lúc còn sống có thể trở thành huyền thoại trong giới thương nghiệp, trong giới kinh doanh đều cảm thấy xót xa cho số mệnh ngắn ngủi của cô ấy, mà Cố thị của chúng tôi đều thưởng thức người tài hoa. Mặt khác, cuộc bán đấu giá này là vì quyên góp cho hội từ thiện, mọi người cũng biết, Cố thị của chúng tôi nhất định sẽ quyên góp từ thiện, hy vọng có thể giúp đỡ cho những người cần giúp đỡ” Kiều Tịch Hoàn không chậm không vội nói, thật bình tĩnh thật thản nhiên.
Phóng viên đều cảm thấy kinh hãi.
Người phụ nữ này thật sự là đồ ngu ngốc giống như mọi người đồn thổi sao?. Tại sao lời nói, cử chỉ đều lộ ra khí thế như vậy, một chút cũng không giống khí thế của một người phụ nữ bình thường nên có.
“Những gì cần nói, tôi cũng đã nói hết rồi, xin mọi người cho qua dùm” Kiều Tịch Hoàn nháy mắt với Cố Tử Tuấn.
Khóe miệng Cố Tử Tuấn cong lên nụ cười, sau đó né tránh phóng viên, bảo vệ Kiều Tịch Hoàn ra ngoài xe.
Hai người ngồi vào chiếc Ferrari của Cố Tử Tuấn.
Cố Tử Tuấn vừa lái xe vừa nghiêng đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn đang ôm bộ lễ phục, nhịn không được hỏi:
“Vì sao chị lại muốn mua bộ lễ phục này?. Như những gì phóng viên nói, tôi cũng không tin.”
Tuy rằng cũng cảm thấy ngạc nhiên cô có thể nghĩ ra lý do tốt như vậy chỉ trong một hai giây.
“Tôi không muốn nói” Kiều Tịch Hoàn cự tuyệt trả lời.
⬅ Trước Tiếp ➡