⬅ Trước Tiếp ➡
Anh còn nhớ, thời điểm không có ai, Hoắc Tiểu Khê sẽ đánh anh.
Anh nói không được nói chuyện, một quyền lại đấm vào mặt anh.
Anh nói cấm ăn đồ ăn vặt thì cũng bị đánh.
Anh nói đánh chết anh cũng không sao chép bài cho cô.
Cô lại nện một đấm vào mặt anh.
Anh nói Hoắc Tiểu Khê khi trưởng thành nhất định sẽ không lấy chồng được.
Vô số quyền đấm chân đá bay vào người anh.
Hoắc Tiểu Khê thật sự đã trở thành ác mộng trong cuộc đời anh trong suốt khoảng thời gian dài.
Anh ngước mắt, thờ ơ nhìn người phụ nữ trước mắt, trong giây phút nhìn vào đôi mắt cô, anh tựa hồ tìm được bóng hình của Hoắc Tiểu Khê, nhưng cũng cảm thấy đầu của mình chắc là hỏng rồi, cho nên mới nảy sinh ảo giác như thế, Hoắc Tiểu Khê đã chết, chết trong một vụ tai nạn xe cộ, anh tận mắt nhìn thấy tro cốt của cô được chôn cất.
“Đi bệnh viện đi”. Kiều Tịch Hoàn bình tĩnh nói.
Phản ứng thật sự không giống với một người làm sai nên có.
“Tôi sẽ trả phí trị liệu”
“Cô không cần nói lảng sang chuyện khác”
“Các người còn thất thần làm gì, không thấy ông chủ của các người bị thương sao?.” Kiều Tịch Hoàn phân phó những người khác, tự nhiên như thế.
Cổ Nguyên siết chặt ngón tay, anh rất ít khi bị người khác chọc tức ngoại trừ Hoắc Tiểu Khê.
Nhưng Hoắc Tiểu Khê đã không còn trên thế giới này nữa rồi…
Bệnh viện trung tâm thành phố.
Cổ Nguyên không biết có phải mình bị trúng tà hay không, mà để người phụ nữ này tùy ý sắp xếp.
Anh rõ ràng có thể báo cảnh sát.
Bác sĩ tiến hành băng bó vết thương cho Cổ Nguyên, cả quá trình đau đến nghiến răng nghiến lợi nhưng anh ta cũng không kêu lên một tiếng, cảm thấy không muốn để người phụ nữ trước mặt chê cười.
Sau khi miệng vết thương của Cổ Nguyên được băng bó xong, Kiều Tịch Hoàn cầm vài viên thuốc tiêu viêm đưa cho anh ta, rồi bất ngờ ngăn cản anh ta đang muốn bỏ đi:
“Phiền anh giúp tôi xem cái này một chút, chỉ mất khoảng 2 phút của anh thôi”
Cổ Nguyên cảm thấy cô gái này không biết xấu hổ, lúc này hoàn toàn không có ý mở miệng nói chuyện.
“Tôi sẽ trả phí giám định cho anh.”
“Cô thật sự cảm thấy tôi thiếu tiền sao?” Mày của Cổ Nguyên nhướng lên.
Một vài cấp dưới đi theo anh ta, vụng trộm đánh giá Cổ Nguyên, ai nấy đều biết Cổ Nguyên ra khỏi cửa là một người ưu nhã lễ phép, lich sự không có gì để bàn. Hôm nay lần đầu tiên bị người phụ nữ này chọc giận.
“Hoặc là anh muốn mỗi ngày tôi đều đến công ty đồ cổ đúng giờ để chờ anh?” Kiều Tịch Hoàn uy hiếp.
Cổ Nguyên tức giận đến phẫn nộ
⬅ Trước Tiếp ➡