⬅ Trước Tiếp ➡
Cô cảm thấy hình như mình bị người đàn ông này đùa chết!.
Kiều Tịch Hoàn cầm túi đi ra ngoài, không có gọi lái xe, mà tự mình bắt xe đi.
“Đến công ty đồ cổ Cổ Vân Sơn”
Kiều Tịch Hoàn nhìn 6 chữ lớn trên bảng, trong lòng đột nhiên hơi giật mình.
Cô mấp máy môi, đi vào trong.
“Tiểu thư, chào cô” Trước đại sảnh có một tiểu thư phục vụ gọi cô lại: “Xin hỏi cô muốn tìm ai?”
“Cổ Vân Sơn lão tiên sinh có ở đây không?”
“Thật xin lỗi, trong khoảng thời gian này, lão tiên sinh không có ở đây”
“Vậy Cổ Nguyên có ở đây không?”
“Tiểu thư, xin hỏi cô có hẹn trước không?” Tiểu thư phục vụ lễ phép hỏi.
“Cần hẹn trước?”
“Đúng vậy.”
Kiều Tịch Hoàn đang cân nhắc không biết có nên xông vào trong hay không, thì thấy đôi mắt của tiểu thư phục vụ ngừng lại một chút, đứng lên hết sức ngay ngắn, Kiều Tịch Hoàn quay đầu thì nhìn thấy một người đàn ông mặc âu phục màu đen đi ngang qua sau lưng cô , tướng mạo không phải quá đẹp trai, nhưng có một loại khí chất nho nhã, phảng phất giống như cách nhau một thế hệ, quen thuộc đến mức khiến cô có loại nhớ nhung muốn khóc.
“Cổ Nguyên”
Người đàn ông tên Cổ Nguyên dừng lại một chút, đánh giá Kiều Tịch Hoàn từ trên xuống dưới, lạnh nhạt hỏi: “Cô quen tôi?”
Một giây sau, Kiều Tịch Hoàn mới phản ứng kịp, bây giờ cô không phải là Hoắc Tiểu Khê, mà cô là Kiều Tịch Hoàn.
Một người phụ nữ mà Cổ Nguyên hoàn toàn không biết.
“Không…quen, nhưng mà tôi có một món đồ cổ muốn nhờ anh giúp tôi giám định một chút” Kiều Tịch Hoàn vội vã nói.
“Thật ngại quá, hôm nay tôi có rất nhiều việc” Cổ Nguyên lạnh nhạt đẩy tay Kiều Tịch Hoàn ra, rời đi.
“Cổ Nguyên, anh đứng lại cho tôi”
Cổ Nguyên cau mày, anh không hề có chút hứng thú với người phụ nữ đang thở hổn hển chạy theo phía sau, thậm chí hơi chán ghét nên xoay người rời đi.
Kiều Tịch Hoàn trong lúc kích động, cũng không biết có phải mình bị trúng tà hay không, nhưng khi cô phản ứng kịp, thì đồ gốm trên tay đã nện lên đầu Cổ Nguyên, hơn nữa…
Một dòng máu tươi từ trên đầu anh ta chảy xuống, làm cho mọi người khiếp sợ….
Cổ Nguyên cảm thấy mình thật sự rất xui xẻo.
Từ nhỏ đến lớn, anh liên tục sống trong dòng dõi thư hương thế gia, ông nội là là người nổi tiếng trong thế giới đồ cổ, tuy rằng cha chưa kế thừa y bát của ông nội, nhưng cũng là giáo sư đại đại học Phục Sáng. Mẹ là giáo viên của trường cấp ba trực thuộc Phục Sáng. Bản thân anh là một người khá nho nhã, lớn lên trong môi trường giáo dục đàng hoàng, hầu như chưa từng xảy ra chuyện đánh nhau với ai, đương nhiên cũng không xuất hiện tình huống đổ máu.
Dĩ nhiên, đó là tất cả những điều kiện tiên quyết trước khi anh gặp được thổ bá vương Hoắc Tiểu Khê.
Hoắc Tiểu Khê là bạn học từ tiểu học đến trung học của anh, người phụ nữ ấy, từ nhỏ đầu đã không cao, dáng người không béo, nhưng lại thích gây chuyện thị phi, chủ nhiệm thời tiểu học nói, anh là đứa trẻ ngoan ngoãn nhất, lớp trưởng thì phải quản lý tốt các bạn học cùng lớp, cho nên cô đã sắp xếp cho Hoắc Tiểu Khê cô bé hay gây chuyện ấy ngồi cùng bàn với anh.
⬅ Trước Tiếp ➡