⬅ Trước Tiếp ➡
“Cô ta nói cái gì cũng đều là sự thật sao?. Không cần tôi nói?. Hay là nói, em dâu cô thật có lòng, mỗi một câu nói đều muốn buộc tội cho tôi?” Kiều Tịch Hoàn nhìn Ngôn Hân Đồng, gằn từng tiếng nói, không hề yếu thế.
“Chị dâu, chị không cần làm người xấu cáo trạng trước”
“Tiểu Linh, bây giờ cô có biết người xấu cáo trạng trước có ý gì không?” Kiều Tịch Hoàn quay đầu nhìn Tiểu Linh.
Tiểu Linh có chút lờ mờ.
Ngôn Hân Đồng hận đến nghiến răng nghiến lơi.
Vốn tưởng rằng giật dây Tiểu Linh thì có thể ngồi làm ngư ông đắc lợi.
Đôi mắt Tề Tuệ Phân khẩn trương, dừng một chút cũng không nói gì.
“Phu nhân, nhị thiếu phu nhân, tôi thật sự không có đổ oan cho đại thiếu phu nhân, là thật…” Tiểu Linh đột nhiên khóc lóc kể lể.
“Vậy cô nói xem, lúc nãy tôi làm thế nào đẩy cô?”
“Tôi đứng ở chỗ này, cô cố tình đẩy tôi một cái”
“Ồ, vậy tôi đẩy cô ở hướng này?” Kiều Tịch Hoàn hỏi cô.
Tiểu Linh vội vã gật đầu.
“A, cô ngược lại rất thông minh, nếu tôi đẩy cô từ phương hướng này, thì cô không đụng vào bình sứ, mà là tôi đụng vào, còn cô có thể né sang chỗ khác” Kiều Tịch Hoàn cười lạnh nói.
Tiểu Linh không từ bỏ, nhìn Ngôn Hân Đồng.
“Cô nhìn em dâu làm gì?. Hay là cô ta biết cô sẽ không di chuyển?” Kiều Tịch Hoàn cười, ngấm ngầm hại người nói.
“Làm sao mà tôi biết được, tôi vừa mới cùng mẹ xuống lầu”. Ngôn Hân Đồng vội vàng nói, vứt tất cả sang một bên.
Kiều Tịch Hoàn nói với Tề Tuệ Phân: “Mẹ, con đã từng nói, con trở về lần này là muốn chung sống thật tốt với mọi người, vì sao con phải cố tình làm những chuyện bất lợi cho mình?, đập bể đồ cổ bảo bối của bố chứ?. Mọi chuyện vừa rồi, đều do bước chân của Tiểu Linh không ổn định, thiếu chút nữa đã bổ nhào lên người con, con vì muốn né bát canh nóng, cho nên mới lùi về phía sau mấy bước, không cẩn thận làm vỡ bình sứ của bố”
Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng nói, vẻ mặt cực kì nghiêm túc.
Tề Tuệ Phân nhìn Tiểu Linh, cũng không cần phân biệt phải trái đúng sai, trực tiếp nói với Tiểu Linh: “Cô lập tức cuốn đồ cút đi cho tôi. Tiền lương tháng này cũng đừng hòng lãnh nữa”
Tiểu Linh vừa nghe, cả người bỗng chốc nóng nảy, vội vàng cầu xin tha thứ:
“Phu nhân, đừng mà phu nhân… bà đừng đuổi việc tôi, trong nhà tôi còn có bà nội 80 tuổi, cha mẹ bị bại liệt, em trai, em gái phải đi học, tôi không thể mất đi công việc này được…”
“Xã hội này còn có nhiều người có hoàn cảnh bi thảm hơn cô, nhà của tôi không phải là hội từ thiện, cô lập tức cút đi cho tôi.” Tề Tuệ Phân cũng không chút mềm lòng.
“Nhị thiếu phu nhân, cô cầu xin giúp tôi đi, ban nãy tôi sợ bị các người mắng cho nên mới nói dối, cô giúp tôi…” Tiểu Linh vội vã quay mặt nhìn Ngôn Hân Đồng.
Ngôn Hân Đồng cau mày, người hầu này bình thường rất thông minh, làm việc lại chăm chỉ, nếu đi như vậy, thật đúng là có chút luyến tiếc, vì thế cô ta quay đầu nói với Tề Tuệ Phân:
“Mẹ, Tiểu Linh có thể thật sự không phải cố ý, cô ấy nhát gan sợ bị mắng cho nên mới nói dối, trong nhà muốn tìm một người tinh tế như vậy hết sức khó khăn, hơn nữa cô ấy đã chăm sóc anh cả nhiều năm…”
“Em dâu. Nếu như người hầu nào làm sai cũng đều nói mình không phải cố ý, vậy gia đình chúng ta không phải không còn gia quy nữa hay sao?. Hôm nay lỗi của Tiểu Linh cũng không lớn, nhưng nếu cứ tha thứ một cách đơn giản như vậy, sau này làm sao quản lý những người hầu khác?. Hơn nữa lời mẹ cũng đã nói ra rồi, em bảo mẹ thu hồi lời nói, không khác gì tự tát vào mặt mình sao?. Sau này người hầu đều sẽ cưỡi lên đầu mẹ ?!” Kiều Tịch Hoàn thờ ơ nói.
Sắc mặt Ngôn Hân Đồng bỗng chốc đen lại, có chút sốt ruột nói: “Kiều Tịch Hoàn chị đừng hòng hãm hại tôi”.
⬅ Trước Tiếp ➡