⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ta âm thầm nghiến răng…
Nửa giờ sau, đầu bếp đã làm xong một bàn đồ ăn.
Tiểu Linh bưng cơm ra nói: “Đại thiếu phu nhân, cơm đã làm xong rồi.”
Kiều Tịch Hoàn đứng dậy đi về phía nhà ăn, Tiểu Linh bưng một bát canh nóng đi về phía cô, khi đi nhanh đến trước mặt cô, bước chân tựa hồ hơi bất ổn, đột nhiên lao về phía trước, Kiều Tịch Hoàn vội vàng xoay người lùi về phía sau vài bước, mới tránh khỏi. Nhưng bỗng nhiên phía sau vang lên một tiếng vỡ lớn, một bình gốm sứ thanh hoa đã bị cô vô tình đụng trúng, vỡ trên mặt đất, tạo ra thanh âm dữ dội.
Kiều Tịch Hoàn đè ép kinh hoảng, nhìn những mảnh vỡ trên mặt đất, khi cô cảm thấy may mắn vì mình không sao, thì một giọng nữ nghiêm khắc chợt vang lên bên tai:
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Kiều Tịch Hoàn ngẩng đầu nhìn Tề Tuệ Phân đang đi xuống từ lầu hai, phía sau còn có Ngôn Hân Đồng.
Ngôn Hân Đồng có lẽ không thể ngừng việc lấy lòng Tề Tuệ Phân dù chỉ là một phút.
“Phu nhân, nhị thiếu phu nhân, là đại thiếu phu nhân, cô ấy…” Hốc mắt của Tiểu Linh bỗng nhiên đỏ lên.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?. Nói mau” Tề Tuệ Phân lạnh mặt nói, giọng điệu rất nghiêm khắc.
“Đại thiếu phu nhân nói là muốn ăn cơm, có thể do chờ quá lâu, tôi đang bưng canh nóng từ phòng bếp tới, đại thiếu phu nhân đẩy tôi một cái, canh nóng rơi xuống mặt đất, đại thiếu phu nhân còn làm vỡ bình sứ thanh hoa của lão gia”
“Cái gì?” Tề Tuệ Phân vội vã đi qua, nhìn những mảnh vỡ trên mặt đất.
Đây chính là món đồ cổ mà Cố Diệu yêu quý nhất.!
“Chị dâu cũng thật là, không phải chỉ chờ một lát thôi sao, giờ này còn có ai ăn cơm, chị cũng phải hiểu cho người hầu chứ, tại sao lại nổi giận như vậy, còn làm vỡ bình hoa của bố…” Ngôn Hân Đồng nói xong, cố gắng đổ thêm dầu vào lửa.
Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn nhếch lên, có lẽ cô ta vẫn chưa rút ra được kinh nghiệm cho bản thân mình!.
Kiều Tịch Hoàn rất lạnh nhạt nhìn Tề Tuệ Phân, nhìn Ngôn Hân Đồng, đôi mắt hơi đảo một chút, gằn từng tiếng hỏi: “Người xấu cáo trạng trước là như thế này sao?”
Tiểu Linh ngẩn ra, nhìn Kiều Tịch Hoàn vô tội nói: “Cái gì người xấu cáo trạng trước, đại phu nhân cô đang nói cái gì?”
“Cô biết tôi đang nói cái gì”. Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng, ánh mắt hiện lên tia ngoan độc.
Cả người Tiểu Linh đột nhiên giật mình.
Đại thiếu phu nhân quả nhiên đã thay đổi rồi, lúc trước cô ta sẽ không nói như vậy, còn bây giờ ánh mắt của cô ta làm cho người ta cảm thấy run sợ.
Là cô nhìn lầm sao?!
Nhất định là cô đã nhìn lầm rồi.
Cô cắn môi, tiếp tục giả bộ đáng thương nói: “Tôi thật sự không biết đại thiếu phu nhân đang nói cái gì. Là lỗi của tôi, tôi không nên để cô đợi nửa giờ, nhưng mà đầu bếp bình thường có thói quen ngủ trưa, tôi phải gọi ông ta rất lâu…”
“Ôi, chị dâu, chị lại đi bắt nạt một người hầu” Ngôn Hân Đồng nói, giọng điệu có chút bất đắc dĩ.
Kiều Tịch Hoàn nhìn Tề Tuệ Phân đang muốn mở miệng trút giận, bất thình lình cô nhìn Ngôn Hân Đồng, nghiêm khắc hỏi:
“Chuyện trong nhà này, khi nào thì do người hầu quyết định?”
Ngôn Hân Đồng ngẩn ra.
Không chỉ Ngôn Hân Đồng, ngay cả Tề Tuệ Phân cũng cảm thấy sửng sốt, nói không nên lời.
⬅ Trước Tiếp ➡