Tần Chí rời đi, Thẩm Y Nhiên thở ra một hơi!
Buổi sáng Thẩm Y Nhiên đi thăm Triệu Nhã Hàm, thoạt nhìn trạng thái tinh thần của bà ta không được tốt lắm.
“Y Nhiên, cầu xin cha con tha cho Vũ Trạch đi...”
“Y Nhiên, cho dù phải trả giá lớn cỡ nào, con đều phải cứu Vũ Trạch ra...”
Thẩm Y Nhiên nhìn Triệu Nhã Hàm than thở khóc lóc, trong lòng tràn ngập tức giận.
Tình hình trước mắt của Tần Vũ Trạch căn bản không thích hợp thả ra, Tần Chí nhốt anh ta lại là muốn tự cai nghiện cho anh ta, càng là vì tốt cho anh ta.
Triệu Nhã Hàm đau lòng con trai mình, hoàn toàn không bận tâm đại cục.
Thẩm Y Nhiên mở miệng đồng ý với mẹ chồng, nhưng đi xuống lầu thì ném chuyện này ra sau đầu.
Ban đêm, Thẩm Y Nhiên đang ở phòng ngủ đọc sách, thím Vương gõ cửa phòng, Tần Chí gọi cô đến một chuyến.
Thẩm Y Nhiên nhìn đồng hồ, đã 9 giờ: “Thím Vương, có nói là có chuyện gì không?”
Tần Chí không nói là chuyện gì, chỉ bảo thím Vương tới truyền lời.
Thẩm Y Nhiên thay quần áo một lát rồi đi theo thím Vương tới phòng làm việc của Tần Chí.
Thím Vương gõ cửa, giọng nói trầm thấp của Tần Chí truyền ra.
Thẩm Y Nhiên nắm chặt khăn trong tay, đơn độc đối mặt gặp Tần Chí, trong lòng cô cảm thấy thấp thỏm bất an.
Lúc trước chưa bao giờ từng có loại tâm trạng này, từ sau chuyện tối qua, Thẩm Y Nhiên luôn không nhịn được suy nghĩ miên man.
Chuyện tối đó nếu là trùng hợp, vậy chuyện tối hôm qua nói thế nào đây?
Trong lòng Thẩm Y Nhiên sinh ra ý lùi bước, đứng trước cửa phòng làm việc do dự một lúc lâu.
Thím Vương đẩy cửa phòng ra, lọt vào trong tầm mắt cô là một mặt bình phong sơn thủy.
Thẩm Y Nhiên hít sâu một hơi, ưỡn ngực ngẩng đầu đi vào.
Tránh né không giải quyết được bất cứ chuyện gì, chỉ có đối mặt mới có thể hóa giải vấn đề.
Thím Vương đóng cửa phòng lại, đôi tay của Thẩm Y Nhiên đặt trước bụng, tay nắm chặt khăn tay màu trắng.
Lướt qua bình phong, ánh mắt Thẩm Y Nhiên nhìn về phía Tần Chí, hắn đang đọc sách, trên bàn sách đặt một chai rượu vang và hai cái ly chân dài.
Thẩm Y Nhiên ổn định tinh thần, dời bước đi tới bàn làm việc, Tần Chí khép sách lại, ánh mắt nhìn gương mặt cô.
Hình dung thế nào về ánh mắt hắn đây?
Bằng phẳng, mặt quân tử!
Thẩm Y Nhiên nhìn biểu cảm của Tần Chí, trong lòng sinh ra ảo giác.
Cô lại hoài nghi có phải chuyện đó do mình ảo tưởng ra hay không?
“Ngồi đi!”
Thẩm Y Nhiên ngồi xuống ghế, Tần Chí cầm lấy chai rượu vang đỏ rót vào ly chân dài.