⬅ Trước Tiếp ➡
Tốc độ cọ xát của hắn không nhanh, mỗi một cái đều có thể trêu chọc đến thần kinh nhạy cảm của Thẩm Y Nhiên.
Hoa dịch làm ướt quần lót của hai người, hơi thở của Thẩm Y Nhiên rối loạn.
Tần Chí lại đẩy hông lần nữa, chậm rãi nâng mặt lên, môi ấm áp liếp xút lỗ tai phấn hồng của cô.
Trong đầu Thẩm Y Nhiên như nổ mạnh, cơ thể run lên, hoàn toàn không kịp phản ứng.
Vành tai bị hắn mút vào miệng, đầu lưỡi mềm mại khảy từng sợi thần kinh của Thẩm Y Nhiên.
Hơi thở của Thẩm Y Nhiên gấp gáp, một dòng điện len lỏi trong cơ thể.
“Ách!”
Thẩm Y Nhiên ách một tiếng, tiếng rên khó có thể mở miệng khiến cô bừng tỉnh lại.
Cô đẩy Tần Chí ra, hoảng loạn đứng dậy.
Tần Chỉ cúi đầu nhìn phía dưới phình to của mình, chỗ che đậy quần lót bị làm ướt một mảng nhỏ.
Thẩm Y Nhiên chạy trối chết, Tần Chí lộ ra nụ cười xấu xa, nhìn bóng dáng cô vươn tay chỗ quần lót bị làm ướt.
Tiểu yêu tinh thật nhạy cảm, mình chỉ có tạo huyệt của cô một lát mà thôi, vậy mà có phản ứng lớn như thế.
Cọ một lát đều như thế, nếu bị mình thao sẽ là tình cảnh như thế nào?
Tần Chí chậm rãi đứng dậy, cười không phát ra tiếng!
Thẩm Y Nhiên chạy về phòng, khóa cửa lại, cơ thể dán sát vào ván cửa mãi mà không nhúc nhích.
Hắn, hắn, sao hắn có thể đối xử với mình như vậy?
Thẩm Y Nhiên tâm loạn như ma, không dám nhìn thẳng chuyện mình vừa mới trải qua.
Một đêm trằn trọc là chuyện khó tránh khỏi, buổi sáng Thẩm Y Nhiên lề mề đi tới sân trước.
Nhà ăn chỉ có mình Tần Chí, mẹ con Triệu Nhã Hàm đều bị nhốt lại.
Thẩm Y Nhiên thật sự không được tự nhiên, lại nhìn Tần Chí, giống như là chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.
Nhìn di động, đợi mình chấm trà cho hắn.
Thẩm Y Nhiên ổn định tinh thần, đi qua cầm ấm trà, vẻ mặt không nhịn được đỏ lên!
Ánh mắt Tần Chỉ nhìn về phía cô: “Sao mặt con đỏ như vậy?”
Thẩm Y Nhiên: “Có khả năng là vì thời tiết nóng.”
Tuy tháng 7 nóng, nhưng đừng quên bọn họ đang ở trên núi, sớm đã vô cùng mát mẻ, căn bản không có nóng như cô mới nói.
Tần Chỉ nhìn chằm chằm cô, không nói gì nữa.
“Mời cha uống trà.”
Tần Chí nhận lấy trà, Thẩm Y Nhiên ngồi xuống vị trí của mình.
Hai người người nào cũng không nhắc tới chuyện tối qua, làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra!
Thím Vương dẫn người đưa bữa sáng lên, Tần Chí không ăn nhiều lắm.
Nếu là bình thường Thẩm Y Nhiên sẽ quan tâm hắn mấy câu, hôm nay cô không nói một lời.
⬅ Trước Tiếp ➡