⬅ Trước Tiếp ➡
của Trần Thanh Vũ. Anh không nên có dáng vẻ này.
Lúc bản thân biết rõ một bộ mặt khác của người phụ nữ mình yêu sâu đậm, có lẽ bất kỳ người đàn ông cũng sẽ khổ sở đúng không?
Buổi tối, tôi thuyết phục bản thân chỉ đến thăm Trần Thanh Vũ một lát thôi.
Tôi cố ý chọn lúc chín giờ buổi tối. Vào lúc này, tầng lầu của Trần Thanh Vũ sẽ không có bác sĩ và y tá đi qua đi lại.
Ai ngờ tôi vào phòng bệnh của Trần Thanh Vũ phòng bệnh lại không nhìn thấy anh.
Tổi hơi lo lắng gọi điện thoại cho Trần Thanh Vũ nhưng không ai nhận máy, tôi vô cùng nóng lòng, đành phải đứng lên đi tìm kiếm khắp nơi. Hỏi thăm dọc đường thì cuối cùng cũng có một chút manh mối.
"Trần Thanh Vũ?" Tôi lên sân thường thì nhìn thấy Trần Thanh Vũ ngồi ở đó uống rượu.
Anh ngồi lên bàn tròn đặt trên sân thượng, trong tay cầm một chai rượu đã thấy đáy, tóc tại bị gió lạnh thổi bay vô cùng xốc xếch, gò má lạnh lùng cứng rắn mà tràn ngập vẻ buồn phiền.
Tôi liếm môi, đến gần Trần Thanh Vũ.
Trần Thanh Vũ nghe thấy âm thanh của tôi mới quay đầu lại, tôi nhìn thấy rõ sự cô đơn và buồn bã dưới đáy mắt Trần Thanh Vũ.
"Trần Thanh Vũ, vết thương của anh còn chưa lành, chúng ta trở về phòng bệnh đi được không?" Dáng vẻ này của Trần Thanh Vũ khiến cho tôi không thể mặc kệ được.
Tôi cắn môi, đến gần Trần Thanh Vũ, đỡ cánh tay anh rồi nói.
Đột nhiên Trần Thanh Vũ ép tôi vào sát vách tường, ánh mắt hằn lên tia máu nguy hiểm nhìn chằm chằm tôi.
"Trần Thanh Vũ..." Vào lúc này, tôi bị dáng vẻ hung ác tàn bạo của anh hù dọa. Gió lạnh tạt qua người chúng tôi, tôi cảm giác toàn bộ máu huyết đều như đóng băng lại vậy, vô cùng sợ hãi.
 
 
 "Tại sao phải lừa gạt anh? Những thứ anh cho em còn chưa đủ nhiều sao? Em muốn cái gì, em nói đi, ngoại trừ danh phận cô Trần anh chưa thể cho em được thì em còn muốn cái gì nữa?" Trần Thanh Vũ níu bả vai tội lại, dùng sức lắc người tôi, gầm lên hét vào mặt tôi.
Dáng vẻ Trần Thanh Vũ đau lòng tột độ, tôi biết rõ Trần Thanh Vũ trở nên như vậy là bởi vì Nguyễn Mỹ. Anh đã xem tôi thành Nguyễn Mỹ.
 Nhìn Trần Thanh Vũ đau khổ vì người phụ nữ khác, lòng tôi đau như cắt.
"Anh đã muốn ly hôn với Huỳnh Bảo Nhi rồi, em còn muốn cái gì nữa? Nói đi, có phải em muốn cả trái tim của anh không, muốn anh moi tim ra thì em mới hài lòng, có đúng không?" Tiếng gầm thét của anh khiến tôi càng thêm khổ sở, sự tức giận của anh lại khiến tôi vô cùng đau lòng.
Tôi yên lặng không lên tiếng, mặc cho Trần Thanh Vũ lắc cả người tôi. Mãi đến khi anh mệt mỏi hết sức rồi thì vết thương trên cánh tay đã toét miệng, tôi thấy những giọt máu tươi kia lan ra toàn bộ cánh tay anh.
Tôi đưa tay ra muốn xem thử nhưng anh lại nắm tay của tôi, đẩy tôi té xuống đất.
Mặt đất lạnh như băng truyền đến cổ tôi khiến tôi run lập cập, nhưng mà ngay sau đó cơ thể tráng kiện của Trần Thanh Vũ đã đè lên.
 "Em muốn cái gì, anh cũng có thể cho em. Đừng rời khỏi anh có được không?" Anh giống như một đứa trẻ không có cảm giác an toàn vậy, dán sát vào cổ tôi, khàn giọng nói.
Trong lòng khẽ dao động, cố nén giọt nước ngay khóe mắt, đưa tay ra sờ lên mái tóc mềm mại của Trần Thanh Vũ nói: " Được, em sẽ không rời khỏi anh"
Anh chống cơ thể, anh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm tôi. Sau đó cúi đầu xuống, hôn tôi đôi mắt tôi, dịu dàng như vậy, dịu dàng đến mức khiến tôi quyến luyến.
"Trần Thanh Vũ, đừng khổ sở nữa, được không?" Tôi chủ động hôn lên đôi môi Trần Thanh Vũ, thấp giọng nói.
 
 
Bỗng nhiên anh trở nên thô bạo, xé rách quần áo của tôi, bàn tay chạm vào da thịt tôi.
Tôi cảm giác bản thân như nhũn ra, đầu óc trống rỗng.
Mãi đến khi anh bắt đầu điên cuồng chiếm lấy tôi, bởi vì quá đau đớn nên tôi đã thanh tỉnh đôi chút nhưng mà tôi vẫn không ngăn cản anh.
Tôi sẽ phải rời khỏi cuộc sống của anh, sau khi tôi đi rồi, chắc chắn anh sẽ lại liều mạng làm việc, sẽ không có ai pha một ly cà phê ẩm vào lúc nửa đêm cho anh nữa, cũng sẽ không có ai làm bữa cơm dinh dưỡng len lén đưa đến công ty anh nữa. Để thuận tiện, anh chắc chắn sẽ bảo thư ký đặt thức ăn bên ngoài.
Thậm chí, sau khi anh đi xã giao về khó chịu nằm trên ghế sa lon, sẽ không có ai giúp anh cởi quần áo, đầm bóp và xoa huyệt thái dương giúp anh.
Sân thượng gió lớn nhưng mà tôi và Trần Thanh Vũ cũng không để ý, cả hai ôm lấy nhau giống như là hai người bị thương đang dựa dẫm vào nhau.
Anh xem tôi là Nguyễn Mỹ nhưng tôi cũng nguyện ý bị anh nhận nhầm như vậy.
 Tôi tự nhủ, hãy để cho bản thân buông thả và tự do phóng khoảng một lần đi.
Nhắm vào
Vào ngày sinh nhật của ông nội, có rất nhiều người tới. Bọn họ đều là những người có thân phận địa vị trong thành phố.
Sáng sớm tôi đã bắt đầu bận rộn theo Trương An. Mẹ chồng chỉ cái gì, tôi lập tức vội vàng làm cái đó. .
 "Đợi một lát, bà con thân thích của nhà cô sắp xếp bên kia đi. Cô chú ý trông coi bọn họ cho kỹ, không nên quấy rầy khách quý khác." Đến gần buổi trưa, mẹ chồng chỉ một cái bàn tròn nhỏ bên trái phòng khách, ra lệnh với tôi.
Chẳng lẽ mẹ chồng lo lắng thân thích nhà chúng tôi sẽ khiến cho nhà họ Trần mất mặt sao? Cố ý sắp xếp trong một phòng có ít người ngồi như vậy.
Tôi mím môi, nhàn nhạt gật đầu.
"Chào hỏi khách khứa cho tốt, đừng có ngày nào cũng trưng ra bộ mặt như oán phụ giống như nhà họ Trần chúng tôi bạc đãi cô vậy." Dường như mẹ chồng rất không hài lòng với vẻ mặt hôm nay của tôi, không nhịn được cau mày nhìn tôi nói.
⬅ Trước Tiếp ➡