⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lòng tôi phát lạnh, cảm thấy Nguyễn Mỹ dối trá nên đã không nhịn được hất cằm lên nói: "Câu nói này của cô Nguyễn thật có chút buồn cười, tôi và Thanh Vũ là vợ chồng, giữa vợ chồng đụng chạm tay chân một chút không phải rất bình thường sao?"
"Huỳnh Bảo Nhi, cô đang nói nhưng nói cuội gì đó?" Trần Thanh Vũ giận tím mặt, bất mãn mắng tôi.
Tôi nhìn vành mắt ửng đỏ của Nguyễn Mỹ, thật muốn vỗ tay khen ngợi diễn xuất tinh xảo của cô ta. Nhìn xem, đây mới là khả năng diễn xuất đang ăn khách gần đây, khiến tôi cũng suýt chút không nhịn được muốn ủng hộ cô ta.
 "Cô có thể đi rồi." Trần Thanh Vũ từ trên giường bệnh đi xuống, ôm lấy Nguyễn Mỹ, phóng ánh mắt sắc bén về phía tôi rồi nói.
 Tôi nắm chặt quả đấm, cuối cùng chỉ có thể chán nản rời khỏi phòng bệnh của Trần Thanh Vũ.
Trần Thanh Vũ bảo vệ Nguyễn Mỹ như vậy, tôi còn có thể làm sao chứ. Tim anh không hề đặt trên người tôi, cho dù tôi nói gì thì đối với anh cũng đều là sai hết.
"Chờ một chút, tôi với cô Trần đi chung đi. Tôi nhớ vừa rồi lúc đi ngang qua cửa bệnh viện thấy có bán măng cụt. Đúng lúc mua cho cô một ít." Vào lúc chân tôi vừa bước ra khỏi phòng bệnh của Trần Thanh Vũ thì đột nhiên Nguyễn Mỹ gọi tôi
lai.
Tôi nhàn nhạt quay đầu, nhìn vẻ mặt mỉm cười của Nguyễn Mỹ, yên lặng không nói gì.
Tôi và Nguyễn Mỹ cùng đi tới cửa thang máy của bệnh viện, ai cũng không lên tiếng.
Tầng này là tầng đặc biệt, chuyên khu của Trần Thanh Vũ nên không có ai lên đây. Vì thế cả tầng lầu này đều rất yên tĩnh.
 
 
"Huỳnh Bảo Nhi, cô vừa rồi đang làm gì vậy?" Nguyễn Mỹ mở miệng phá vỡ sự im lặng giữa chúng tôi. Khuôn mặt cô ta âm u, không hề có ý định ngụy trang trước mặt tôi. Cô ta kéo cổ tay tôi lại, ánh mắt thâm độc trợn mắt nhìn tôi rồi nói.
 Tôi nhìn khuôn mặt nhăn nhó kia của Nguyễn Mỹ, đột nhiên cảm thấy người phụ nữ này được người ngoài đánh giá là ảnh hậu ngọc nữ, thật ra lại xấu xí như vậy.
Tôi dùng sức hất tay Nguyễn Mỹ ra, lãnh đạm nói: "Cô Nguyễn đang nói gì vậy, tôi nghe không hiểu."
 "Nghe không hiểu? Tôi cảnh cáo cô, Thanh Vũ là người đàn ông của tôi, cô lập tức cút ra khỏi nhà họ Trần cho tôi, đừng nghĩ đến việc quyến rũ Thanh Vũ" Ánh mắt Nguyễn Mỹ nheo lại, cô ta đi đến gần tôi uy hiếp nói.
 
Đừng khổ sở nữa
"Cô Nguyễn thật là buồn cười, tôi và Trần Thanh Vũ là vợ chồng, cho dù vừa rồi chúng tôi lên giường thì đó cũng là hợp pháp. Trái lại là cô đấy, cô còn chưa vào cửa nhà họ Trần, cho dù Trần Thanh Vũ thương yêu cô thế nào thì trong mắt người ngoài, cô chính là một kẻ thứ ba" Tôi đã hiểu rõ bộ mặt của cô ta cho nên không hề nhường nhịn cô ta.
 "Cô nói cái gì? Con tiện nhân này" Nguyễn Mỹ bị lời nói của tôi chọc giận, giơ tay định đánh tôi.
Tôi lập tức bắt lấy cổ tay Nguyễn Mỹ, lạnh lùng nhìn người phụ nữ xấu xí trước mắt: "Cô Nguyễn muốn để người ái mộ của
mình biết nữ thần của bọn họ lâu nay là dạng người gì sao? Hay là cô muốn để cho người khác biết vì có thể bước vào nhà họ Trần, cô đã không tiếc giết chết con ruột của mình chỉ để khiến cho Trần Thanh Vũ càng áy náy với cô?"
"Cô.." Cả người Nguyễn Mỹ bất giác lui về sau một bước.  Tôi lạnh lùng nhìn dáng vẻ thê thảm của Nguyễn Mỹ, thờ ơ nói: "Chuyện giữa cô và Trần Thanh Vũ, tôi không muốn quản nữa. Sau này cô cũng đừng trêu chọc tôi, Huỳnh Bảo Nhi tôi không dễ bắt nạt như vậy đâu."
"Cô muốn dùng chuyện này uy hiếp tôi sao? Cho dù cô nói chuyện này với Thanh Vũ thì anh ấy cũng sẽ không tin tưởng cô đâu. Thanh Vũ không có cảm giác gì với cô cả, anh ấy đã từng nói, chạm vào cô chỉ khiến anh ấy cảm thấy chán ghét. Làm
một người phụ nữ mà không có chút trọng lượng như vậy, cô cũng thật đáng thương." Nguyễn Mỹ tràn đầy đắc ý nhìn tôi, cười nhạo nói.
Tôi dùng sức cuộn chặt tay lại, cả người run rẩy.
Thì ra đối với Trần Thanh Vũ mà nói, đụng vào tôi khiến anh cảm thấy chán ghét như vậy sao?
 
 
Trần Thanh Vũ...
Nguyễn Mỹ rời khỏi đó khi nào tôi cũng không biết, tôi chỉ biết là vào lúc tôi quay đầu lại, tôi nhìn thấy Trần Thanh Vũ đứng cách tôi không xa.
Anh mặc quần áo bệnh nhân của bệnh viện, tóc tại vô cùng xốc xếch nhưng ngược lại khiến cho người khác cảm thấy hấp dẫn và hoang dã.
 Máu huyết cả người tôi giống như ngưng đọng lại, không nói được câu nào.
Trần Thanh Vũ chỉ nhìn tôi một cái, cũng không hề lên tiếng. Đôi môi mỏng mím chặt lại, xoay người rời đi.
 Nhìn bóng lưng cô đơn của Trần Thanh Vũ, trong lòng tôi như bị hàng trăm lưỡi dao nhọn xuyên qua.
Tôi muốn đi lên ôm lấy Trần Thanh Vũ nhưng mà tôi nghĩ chắc anh không cần tôi ôm vào ngực đầu. Dù sao ngay cả việc chạm vào tôi cũng khiến anh cảm thấy chán ghét mà, không phải sao?
Tôi đè xuống nổi khổ sở trong lòng, lặng lẽ lệ hai chân rời khỏi bệnh viện.
Tôi làm việc ở tập đoàn Thời Quang, Trần Thanh Vũ không để ý đến tôi. Trương An cũng không nói gì, mỗi ngày ngoại trừ làm việc thì toàn bộ thời gian tôi đều ngẩn người. Gần đến ngày sinh nhật của ông nội, tâm trạng tôi lại đột nhiên trở nên nóng nảy hơn.
Sau sinh nhật ông nội, tôi phải nói chuyện ly hôn, cắt đứt quan hệ hoàn toàn với Trần Thanh Vũ.
 Buổi trưa, tôi mới vừa mở một bản vẽ thiết kế ra, muốn vẽ một chút nhưng làm sao cũng không có linh cảm, tôi buồn bực ném chiếc bút trên tay lên bàn, đi tới bên cạnh cửa sổ, mở cửa ra nhìn những bông tuyết trắng ngần bên ngoài, bất giác thở dài một hơi.
Sau ngày hôm đấy, tôi cũng chưa từng đến bệnh viện thăm Trần Thanh Vũ, tôi không biết phải đối mặt với Trần Thanh Vũ thể nào, cũng không muốn nhìn thấy loại ánh mắt cô đơn đó
 
 
⬅ Trước Tiếp ➡