“Còn 1km nữa, Tần Man cố lên!”
“Tần Man, chỉ còn 1km thôi, cậu có thể làm được mà!”
“Tần Man, cậu tuyệt đối đừng từ bỏ! Nhất định phải kiên trì! Một vòng, còn một vòng cuối cùng!”
Mọi người ở sân bóng rổ đang kết thúc một hiệp đấu bóng, phát hiện ra Tần Man vẫn còn chạy, tất cả đều kinh ngạc nhìn về phía sân tập huấn.
“Ôi trời! Tôi không nhìn sai chứ? Tần Man vẫn còn chạy ư?”
“Vòng thứ mấy rồi?”
“Hình như là vòng thứ tư rồi.”
“Tôi chưa từng thấy cậu ta có thể giữ im lặng cho đến vòng thứ tư.”
“Tên nhóc này không phải ngã rồi ư, đổi tính rồi sao?”
Mọi người thấy Tần Man kiên trì chạy trên sân tập huấn thì không kiềm được mà tụ tập đứng ở sân bóng rổ nhìn cô.
Tần Man lần đầu làm nhân vật chính nên cảm thấy bản thân rất mất mặt, chạy như vầy mà cũng bị dòm ngó.
Cô cắn răng tiếp tục chạy về phía trước.
“Cố lên!”
“Cố lên!”
“Kiên trì thêm chút nữa!”
Lưu Văn viễn và Trần Quần, còn có Ngô Hành không ngừng cổ vũ. Điệu bộ giống như cuộc thi World Cup vậy, mọi âm thanh cổ động xuất hiện nhiều vô kể, phấn khích tột cùng.
Nếu không phải Tần Man bây giờ đang mệt, ngay cả hơi để nói cũng không có, cô thật sự muốn ngậm miệng lại.
Đúng là mất mặt quá đi!
Bỏ ngoài tai tiếng ồn ào của đám người bên cạnh và từ xa, Tần Man chạy một mạch về phía trước.
Cuối cùng, dựa vào chút hơi thở rồi chạy tới đích đến.
Vào đầu mùa hè, màu đồng phục rằn ri của cô đã tối, những giọt mồ hôi lớn rơi trên trán.
Còn 3 người kia thấy cô thành công qua ải thì phấn khích tột độ, hân hoan nhảy nhót như thắng trận World Cup vậy.
Nhưng điều này cho thấy những người này trong khoảng thời gian ở đây đã bị Tần man liên luỵ ra sao.
“Tần Man, chúc mừng cậu, cuối cùng cũng có thể chạy hết quãng đường.”
Tương tự sự chúc mừng vui vẻ của Trần Quần, 2 người còn lại dường như cũng không nói nên lời.
“Trời ơi, lúc sinh thời tôi còn có thể thấy Tần Man chạy hết quãng đường, đúng là kỳ tích!”
“Ông trời có mắt!”
Ngô Hành kích động hét to rồi đưa tay về phía Tần Man, muốn đi lên trước chuẩn bị ôm lấy cô!
Tần Man cạn lời nhìn thấy, trong lòng cảm thấy không hay!
1: Tên nhóc này chắc là điên rồi
Phải biết lúc này cô hoàn toàn dựa vào nghị lực bản thân tập luyện nhiều năm qua mới không để bản thân ngã quỵ dưới đất, làm gì đỡ nổi người đàn ông to xác, nhanh và vồ vã như Ngô Hành.
Nếu mà ôm thì cô vô tình bị lợi dụng cũng thôi đi, thân phận này nếu bị bại lộ thì cũng như cá trong chậu vậy, ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có.
Cô lập tức không câu nệ thân phận chiến hữu gì cả, vô thức đưa tay ra nhanh, dùng khuỷu tay thúc vào ngực của đối phương.
Chỗ đó là điểm yếu của con người.
Ngô Hành đáng thương chỉ muốn ôm cô mà thôi, hoàn toàn không có bất cứ phòng bị nào, ai ngờ kết cục của anh ta lại thảm như vậy.
“Á!” sau khi gào thét xong, sức chống đỡ của Ngô Hành cũng không có thì trực tiếp ngã xuống đất.
Chỉ thấy anh ta che lấy ngực mình, đau đến độ khó thở.
2 người bên cạnh và đám người xung quanh sân bóng rổ thấy Tần Man đột nhiên ra tay thì ai nấy đều bất ngờ.
Họ không nhìn sai đúng không?
Tần Man yếu ớt thích khóc lại đánh Ngô Hành?
Lúc này, không chỉ người đứng ở xa, ngay cả Lưu Văn Viễn và Trần Quần đều ngây ngốc nhìn Tần Man.
Tần Man biết bản thân lúc này bị nhiều người dòm ngó, vì có thể chạy đủ vòng, cô thở hổn hển nói: “Tôi không thích đàn ông, đừng có ôm tôi.”
Người xem vốn dĩ còn đang ngơ ngác, sau khi nghe câu này thì bật cười to tiếng, sự chú ý bỗng dưng chuyển sang xu hướng tính dục, thậm chí có người cơ bản không sợ chết mà trêu chộc.
“Ha ha ha, Ngô Hành, thì ra anh còn có sở thích đó.”