“Nè! Đứng ngây ra đó làm gì! Mau chạy đi, nếu còn không qua ải này thì chắc chắn huấn luyện không tha cho cậu đâu.” Ngô Hành thấy tốc độ cô chạy càng ngày càng chậm, sau đó anh ta bổ sung một câu: “Lần này cậu đừng khóc nữa! Đàn ông đàn ang gì mà giống phụ nữ thế, có biết mất mặt không.”
Lần này thì ngay cả Trần Quần cũng gật đầu: “Đúng vậy, Tần Man, lần này cậu tuyệt đối đừng khóc. Ở quê chúng tôi chỉ có búp bê mới khóc lóc thôi.”
“Nếu cậu cứ mắc sai lầm, thêm dầu vào lửa, thần tiên cũng không cứu được cậu đâu.”Lúc này Lưu Văn Viễn cũng nhắc nhở một câu.
Tần Man biết chuyện bọn họ nói là lần trước bị huấn luyện đá vào chân, tuy cô rất muốn nói không phải mình nhưng cũng đành nén câu nói đó trong lòng, rồi lạnh lùng bỏ lại một câu: “Là lỗi của các anh, không phải tôi.”
Cô ngay lập tức tăng tốc và chạy về phía trước.
Ngô Hành bị bỏ lại phía sau nghe thấy thì tức cành hông: “Cái tên này đúng là không biết người tốt! Nếu không phải vì cậu ta, chúng ta có ra nông nỗi này!”
Trần Quần biết tính khí ngay thẳng của Ngô Hành, sợ anh ta sẽ đi đánh người nên vội khuyên can: “Đừng tức giận, đừng tức giận, thật ra tôi cảm thấy cậu ấy nói cũng không sai. Chuyện này quả thật không liên quan tới cậu ấy.”
“Sao lại không liên quan? Nếu không phải lần nào cậu ấy cũng không hoàn thành chuyện dọn dẹp thì chúng ta có trở thành trò cười cho lính mới không. Chúng ta còn nghĩ ra ý tưởng xấu xa này sao.” Ngô Hành nới tới đây rõ ràng là đã ấm ức và tức tối vô cùng.
“Thôi đi thôi đi. Nhịn 3 tháng thôi, coi như rèn luyện sức khoẻ.” Lúc này Lưu Văn Viễn chạy hết sức, thật sự lười mà đi tính toán mấy chuyện này nên cũng khuyên vài câu.
Thế là 3 người cứ thế im lặng rồi cúi đầu chạy một mạch vòng quanh sân tập.
Mà lúc này đám người dọn dẹp xong đang định xuống lầu đánh bóng rổ, kết quả thấy 4 người trên sân huấn luyện thì bèn bật cười.
“Mọi người đoán thử xem lần này cái tên nhóc Tần Man chạy hết vòng sân không?” Một lính nam trong số đó đứng tại cửa rồi mỉm cười hỏi.
Vài người lính nam bên cạnh lắc đầu nguầy nguậy.
“Chắc không đâu. Dù sao từ lúc vào bộ đội hơn một tuần nay thì tôi cũng không thấy cậu ta chạy, cơ bản đều là đi đi lại lại thôi.”
“Tôi cũng cảm thấy không thể làm được. Tên nhóc này hoàn toàn phá vỡ quan điểm của tôi rồi.”
“Vậy ……. Hay la đánh cược đi?”
Tên lính nam kia đột nhiên nảy ra đề nghị, kết quả những người vây quanh phản đối và dè bỉu.
“Làm ơn đi, cần có một thỏa thuận cờ bạc tranh luận mới có thể thiết lập, một bên đã ngã ván thì còn cược làm gì.”
“Đúng vậy, cũng không có gì phải tranh luận, còn cược cái gì.”
Tên lính nam hình như cũng cảm thấy mình đưa ra lời đề xuất ngốc nghếch, anh ta nhạy bén nói lần nữa: “Vậy chi bằng chúng ta cược xem cậu ta chạy bao nhiêu km thì dừng.”
Người có mặt đều tỏ ra hứng thú.
“Cái này thì được. Tôi cược 4km.”
Người xung quanh nghe câu này thì phá lên cười: “Anh cũng quá coi trọng cậu ta rồi. Cậu ta có thể chạy 4km sao? Đúng là tức cười, tôi cược 3km.”
“3km là khách sáo rồi, tôi cảm thấy 2km là được.”
“Không đâu. Nếu thật sự là 2km, tôi cảm thấy huấn luyện có thể tức tới xịt khói mất.”
Nghe những người xung quanh nói đùa, Hứa Cảnh Từ đứng bên cạnh im lặng nhìn sang sân tập huấn.
Một tên lính nam chung phòng ký túc với anh ta nghiêng người nhìn chằm chằm bóng lưng của Tần Man, tưởng anh ta cũng có hứng thú nên dùng cùi chỏ thục anh ta một cái: “Hứa Cảnh Từ, hay là anh cũng đoán thử xem.”
2: Tên nhóc này đổi tính rồi sao?
Hứa Cảnh Từ quay đầu, nhìn sang đống người đang tụ tập này hiếm khi anh ta từ chối nhắc nhở: “Bộ đội không cho phép bất cứ hành vi cá cược nào.”
Sau đó đi khỏi.
“…….”
Những người còn lại ngơ ngác nhìn nhau.
Bọn họ như vậy ……. cũng có thể coi là cá cược sao?
Một số người bị mất hứng nên đành dừng đề tài này, nhưng ngừng thì ngừng, nhóm người kia đang ở sân bóng rổ luôn nhìn chăm chú vào sân tập huấn bên cạnh.
Chạy 5km nói dài cũng không phải dài nhưng đối với lính mới bọn họ mà nói thì vẫn có chút khó khăn, chứ đừng nhắc tới cơ thể Tần Man như con gái vậy.
Mới chạy 2km, cô cảm thấy cả người mình giống như sắp ngất đi vậy, tốc độ tự nhiên cũng bắt đầu giảm xuống.
3 người kia nhìn thấy tốc độ của cô ngày càng chậm, giống như rùa bò thì cũng coi như chuyện bình thường.
Ngô Hành chạy nhanh tới bên cô và nói: “Cậu cố kiên trì chạy môt đoạn nữa đi, có thể chạy bao nhiêu thì chạy bấy nhiêu, tuyệt đối đừng dừng lại, chờ chúng oti6 chạy xong thì tới đỡ cô chạy chung.”
Rõ ràng thay vì giận Tần Man, chi bằng tìm cách để cậu ta qua ải này, như vậy mọi người cũng không cần bị giày vò nữa, ai cũng vui vẻ.
Lưu Văn Viễn cũng tăng tốc chạy tới bên cô: “Đúng vậy, cậu có thể chạy bao nhiêu thì chạy bấy nhiêu, thật ra không được thì chúng tôi tới giúp cậu. Nếu không huấn luyện mà thấy thì chắc chắn sẽ bị trách nữa.”
“Cố lên! Tần Man, cậu có thể làm được!” Trần Quần cũng động viên cô từ phía sau.
Dưới sự khích lệ ồn ào của bọn họ thì Tần Man kiên trì chạy 4 vòng.
Điều này khiến 3 người kia bất ngờ.
Bọn họ vốn chỉ động viên vài câu mà thôi, cũng không để tâm lắm, ai ngờ có thể khiến cô kiên trì chạy được 4 vòng.