⬅ Trước Tiếp ➡
“Tôi không về ” Cô hất mạnh tay anh ta ra, “Tôi không nằm giường mà con ả mặt rắn đã nằm qua Bẩn thỉu Tôi sợ bị bệnh ”
Hạ Mặc Thần bỗng á khẩu không nói nên lời, nhưng nhất quyết không buông tay cô ra, mà lại kéo cô đến trước ghế phụ, mở cửa xe “Tôi đã kêu người thay giường rồi ”
“Thay tôi cũng không ngủ ”
“Vậy thì đổi sang phòng khác ”
Anh ta dùng sức nhét cô vào trong xe sau đó khóa cửa lại.
Cố Sênh Ca tức giận đập cửa xe, “Hạ Mặc Thần Mẹ kiếp anh thả tôi xuống Tôi không về ”
Hạ Mặc Thần đã ngồi lên ghế lái, hoàn toàn không quan tâm đến cô, chỉ nói một câu cài dây an toàn vào rồi đạp ga đi thẳng.
Tốc độ quá nhanh khiến đầu của Cố Sênh Ca đập vào cửa kính, cô đau đớn cắn chặt răng rồi vội vã cài dây an toàn.
Phía đối diện bên kia đường, trong một chiếc Rolls Royce màu đen, người đàn ông hạ kính xe, nhả khói thuốc, ngón tay khẽ búng tàn thuốc, qua làn khói mỏng nhìn theo chiếc Bentley rời đi.
Tần Xuyên ngồi trên ghế lái nhìn nét mặt âm u của sếp qua gương chiếu hậu, không dám lên tiếng.
Trong lòng thầm nghĩ, lẽ nào Boss thật sự hứng thú với vợ của Hạ Mặc Thần ư?
Đến lúc không chịu nổi nữa, anh ta đành mở miệng nói “Boss, thủ đoạn của bà xã Hạ Mặc Thần quả thật quá cao, ép mối tình đầu của Hạ Mặc Thần bỏ đi rồi mới gả vào nhà họ Hạ. Hạ lão gia cực kỳ quý mến cô cháu dâu này, năm thứ hai đã đặc cách nâng cô ta lên làm phó tổng giám đốc của Hạ Thị. Người phụ nữ này rất mưu mô xảo quyệt, nếu không sao có thể mới hai mươi lăm tuổi đã ngồi lên vị trí Phó tổng giám đốc? Cho nên Boss ạ, anh phải tránh xa loại phụ nữ này ra, nếu không đến lúc đó sẽ bị vấy bẩn toàn thân.”
Anh ta chưa nói xong đã bị ánh mắt lạnh lẽo ở trong gương chiếu hậu dọa cho không dám nói tiếp.
“Dạo này cậu lắm mồm quá đấy ”
Đường Cẩn Viêm vứt đầu thuốc, kéo cửa sổ lên rồi ra lệnh “Về Ngự Phủ.”
Sau khi tới Phong viên, Cố Sênh Ca mới hiểu vì sao tối nay Hạ Mặc Thần lại vội vã tìm cô về.
Hóa ra là ông cụ tới.
"Tốt nhất là cô diễn cho giống chút cho tôi, nếu diễn không ra gì thì lập tức ký thỏa thuận ly hôn, sau đó thu dọn đồ đạc cuốn xéo đi cho tôi "
Cố Sênh Ca khẽ nở nụ cười lạnh, dùng dây thun màu đen buộc mái tóc dài lên, sau khi xuống xe, cô lập tức khoác lên cánh tay Hạ Mặc Thần.
"Hạ tổng yên tâm, tuyệt đối sẽ khiến anh hài lòng."
Hạ Hoa Niên thấy con trai và con dâu cùng về nhà, trông lại khá ân ái, ông mới thở phào một hơi.
Nhưng người vợ Nguyễn Huệ Lan bên cạnh ông ta thì sắc mặt lại không được tốt như vậy.
Mà khi ngửi thấy mùi rượu trên người Cố Sênh Ca, bà ta lập tức trợn mắt nhìn cô "Thân là con dâu nhà họ Hạ chúng tôi, mà cô ra ngoài uống rượu, để người ta biết thì còn ra thể thống gì Nhất là cô còn để bố mẹ chồng chờ tới hơn nửa đêm Rốt cuộc trong mắt cô có còn người lớn trong nhà không "
Cố Sênh Ca đã quá quen với sự châm chọc khıêu khích từ Nguyễn Huệ Lan, cô không giải thích, chỉ cúi đầu nói "Con xin lỗi mẹ, lần sau sẽ không như vậy nữa ạ."
"Còn có lần sau?"
Nguyễn Huệ Lan hoàn toàn không hoàn toàn để ý việc Hạ Hoa Niên hài lòng với cô con dâu này, bởi vì thực tế là bà ta rất không ưng cô con dâu này chút nào.
"Tôi nói cho cô biết nhé Cố Sênh Ca, nếu cô dám bôi tro trát trấu vào mặt nhà họ Hạ chúng tôi, thì lập tức dọn đồ đạc cút xéo đi ngay cho tôi "
"Đủ rồi " Hạ Hoa Niên thực sự không nghe được nữa, chống gậy đứng dậy, sắc mặt rõ ràng rất kém "Sênh Ca uống có chút rượu thôi, có cần phải đao to búa lớn vậy không?"
⬅ Trước Tiếp ➡