⬅ Trước Tiếp ➡
“Con gái nói chuyện phải dịu dàng một chút, toàn nói mấy lời tục tĩu, không chỉ chọc tức đàn ông, còn có thể… Còn có thể thành công khơi dậy ham muốn của một người đàn ông Khiến anh ta hận không thể thịt cô ngay tại chỗ ”
Lúc này, hai gò má Cố Sênh Ca đỏ bừng lên, dù đang tức giận cũng không dám khıêu khích người đàn ông này nữa.
Đối diện với sự cảnh cáo của Đường Cẩn Viêm, cô chỉ có thể mềm mỏng trước rồi mới cứng rắn saụ
“Có gì từ từ nói, anh… anh buông chân tôi ra đã…”
“Buông ra?” Đường Cẩn Viêm cười nhếch môi, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng xoa nắn cằm cô, “Buông ra để cô lại đạp tôi nữa à?”
Cố Sênh Ca đỏ mặt, “Không đạp nữa đâu, hơn nữa anh Ba Đường, thân thủ anh tốt như thế, một cô gái yếu đuối như tôi đâu phải đối thủ của anh.”
“Cô gái yếu đuối? Tôi chẳng thấy cô yếu đuối chút nào cả, dây chằng chẳng phải rất tốt đấy sao?
“Anh Ba Đường, xin anh tự trọng một chút ”
Cố Sênh Ca vội ấn chặt bàn tay vẫn đang đi lên của anh, “Tôi là gái đã có chồng Không phải em gái độc thân.”
“Thế thì đã sao?” Anh nắm ngược lại tay cô, ngón cái nhẹ nhằng miết lấy bàn tay, “Đường Cẩn Viêm tôi thích gái có chồng đấy ”
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, anh lại càng tăng thêm lực xoa bóp, ánh mắt sắc bén.
Lúc này, Cố Sênh Ca không còn gì để nói.
Thế nhưng, điều là cô không thể ngờ đến là, không lâu sau, Đường Cẩn Viêm lại buông lỏng chân cô.
Anh vỗ khẽ lên vết nhăn trên áo sơ mi rồi mở cửa bước ra ngoài.
Chỉ vì sự thay đổi trước sau quá lớn, khiến cô không thể tin được mà vẫn đứng trong buồng vệ sinh.
Rất nhanh sau đó, Đường Cẩn Viêm lại mở cửa nhìn cô nói “Sao nào? Không nỡ đi chăng?”
Cố Sênh Ca lập tức bừng tỉnh, đẩy anh ra rồi chạy vụt ra ngoài.
Nhin theo bóng lưng hoảng hốt bỏ chạy của cô, khóe môi Đường Cẩn Viêm khẽ cong lên, “Thật là càng ngày càng thú vị…”
Kỳ Vi Vi thấy Cố Sênh Ca đi vệ sinh lâu như vậy vẫn chưa chịu về, bèn gọi điện thoại hỏi xem có phải cô xảy ra chuyện gì không.
Cố Sênh Ca nói vì trong quán bar ngột ngạt quá nên đã ra ngoài hít thở cho thoải mái.
Kết quả vừa cúp máy thì đã thấy Kỳ Vi Vi đã bước ra khỏi quán bar, tiến tới vẫy tay với cô.
Kỳ Vi Vi đi đến trước xem, nhìn một lượt từ đầu đến chân đánh giá cô, “Sênh Ca? Gần đây cậu làm sao thế? Đi chơi mà sao cứ lơ đãng vậy?”
“Không sao, dạo này áp lực công việc hơi nhiều nên hơi mệt thôi, đi nào, gọi tài xế lái thuê đưa chúng ta về thôi.”
Thấy Cố Sênh Ca lại ở khách sạn, Kỳ Vi Vu lại càng tức tối, nhưng trước mặt tài xế cô cũng không tiện nói gì.
Xuống xe, cô vỗ nhẹ vai Cố Sênh Ca, ngập ngừng khuyên nhủ “Nói thật, ở không được thì ly hôn đi, đàn ông trên đời này thiếu gì.”
“Ừ.”
Cố Sênh Ca gật đầu, nhìn Kỳ Vi Vi ngồi trên xe, vẫy tay với cô ấy rồi cố nặn ra một nụ cười cho cô ấy yên tâm.
Nhìn chiếc xe dần xa, khóe mắt cô ướt đẫm.
Khi cô quay người định đi vào khách sạn thì một chiếc Bentley màu đen lao nhanh đến trước mặt cô, tiếng thắng xe đinh tai nhức óc.
“Cố Sênh Ca Mẹ kiếp cô đứng yên cho tôi ”
Hạ Mặc Thần khí thế hùng hồn bước xuống xe, kéo mạnh cổ tay cô, “Suốt ngày qua đêm bên ngoài Ở khách sạn bên ngoài để hẹn hò với trai lạ à?”
Lúc này Cố Sênh Ca đã rất mệt mỏi, cô thở dài bất lực nói “Đúng vậy, là hẹn hò với trai lạ, cho nên phiền tổng giám đốc Hạ buông tay tôi ra, đau lắm đấy.”
“Tôi không cần biết cô hẹn họ với thằng nào nào, bây giờ lập tức về cùng tôi Đợi qua mấy ngày nữa thì cô muốn chơi thế nào cũng được ”
⬅ Trước Tiếp ➡