⬅ Trước Tiếp ➡
Hóa ra là anh nhìn thấy Cố Sênh Ca rời sàn nhảy, đi về phía nhà vệ sinh nên mới đi theo.
Nào ngờ, mãi vẫn không thấy cô đi ra.
Anh không biết rằng, không phải Cố Sênh Ca không muốn ra, mà là cô thật sự không có cách nào đi ra
Bởi vì, sau khi đi vệ sinh xong, khi cô đang định ra ngoài thì lại có một đôi nam nữ bước vào, vừa đóng cửa lại là bắt đầu làm một màn hôn hít sờ mó.
Sau đó thì làm luôn trên bồn rửa mặt.
Lúc đầu cô nghĩ mình không thể đi ra làm phiền người khác, nên mới bịt tai, nhắm mắt cố chịu đựng.
Nào ngờ người phụ nữ này rên dữ quá, hoàn toàn coi nhà vệ sinh thành nhà mình
Đã hai mươi phút rồi, mà vẫn còn chưa chịu kết thúc
Cuối cùng nghe thấy người đàn ông đó hình như thở hắt ra một tiếng, tai cũng không nghe thấy âm thanh bạch bạch kia nữa, bên ngoài cũng trở nên yên lặng.
Cô lén lút hé mở cửa ra, thấy cặp nam nữ kia đã không còn bên ngoài nữa mới vội vã chui ra.
Đôi chân bất lực đã bắt đầu tê dại.
Rửa tay xong, cô vịn vào tường tiến lên phía trước, vừa mới mở cửa đi ra ngoài được vài bước thì đụng trúng một bức tường thịt.
“Cảm phiền tránh ra một chút.”
Nhưng đối phương vẫn không nhúc nhích.
Sao lại thế chứ Chặn đường người khác
“Xin tránh ra ”
Cô tức giận ngẩng đầu, nhưng khi ngẩng lên nhìn thấy hình dáng của người đàn ông, ánh mắt chạm vào nhau, đầu óc Cố Sênh Ca đột nhiên trống rỗng.
“Tam thiếu?”
Sắc mặt Đường Cẩn Viêm âm u nhìn bộ dạng tay ôm chân, mặt mũi còn đang đỏ ửng của cô thì hỏi bằng giọng châm chọc “Thích xem xuân cung trực tiếp thế à?”
“Tôi có xem đâu ”
Đáp xong, Cố Sênh Ca đột nhiên trợn to mắt.
Bởi vì, giọng nói của người đàn ông này quả thật quá giống gã đàn ông xúi quẩy kia.
Ngoại hình giống, giọng nói giống, lẽ nào?
“Anh… Anh chính là người đàn ông trong phòng VIP ở Thượng Thành.”
Không đợi cô nói hết, Đường Cẩn Viêm đã lạnh lùng đáp “Đúng, là tôi.”
Lần này, Cố Sênh Ca đã bị sốc hoàn toàn.
Cô định nói, thân phận như anh mà cũng có lúc bị truy sát ư, thì cổ tay đã bị người đàn ông giữ chặt.
“Anh… Anh làm gì vậy Đừng nói lại có người truy sát anh nhé?”
“Nói không chừng cô đoán đúng rồi ”
Nói xong bèn kéo cô vào nhà vệ sinh nam.
Vào đến buồng cuối cùng, anh nhanh chóng đóng chặt cửa lại.
Bởi vì, vừa rồi Đường Cẩn Viêm nghe tiếng bước chân đang dần truyền đến bên tai, vì an toàn anh không thể không phòng bị.
Trong buồng vệ sinh chật hẹp, Cố Sênh Ca sợ hãi bám chặt vạt áo Đường Cẩn Viêm.
Trong lòng thầm nghĩ, sao vẫn có người dám truy sát anh ta chứ?
Nhưng bây giờ cô lại không thể mở miệng nói chuyện.
Đường Cẩn Viêm cúi đầu chăm chú nhìn cô, đến mức cô hồi hộp cắn môi, hoàn toàn là dáng vẻ sợ hãi của một cô gái nhỏ bé.
Anh hạ thấp giọng hỏi “Cô cũng có lúc sợ hãi à?”
Cố Sênh Ca ngẩng đầu nhìn nụ cười châm chọc trên môi anh, vô cớ có cảm giác bị khinh thường.
“Tôi chả sợ gì, chỉ sợ chết có được không hả?”
Vừa nói xong thì nghe tiếng cửa bị đẩy ra.
Cô mím chặt môi.
Nhưng vẫn tức giận trừng mắt lườm người đàn ông này thêm vài cái, giống như đang cãi nhau với anh vậy.
Thấy bộ dạng tức tối của Cố Sênh Ca, Đường Cẩn Viêm bỗng muốn chọc ghẹo cô.
Suy cho cùng thì anh cũng không chắc chắn đám người bên ngoài rốt cục là những sát thủ kia hay chỉ là người đến đi vệ sinh.
Anh khóa chặt hai tay cô, đồng thời nâng cằm cô lên.
Cố Sênh Ca cau mày, cắn răng trừng mắt nhìn anh, muốn nói anh đang làm cái quái gì đất, không thấy bên ngoài có người sao?
Đường Cẩn Viêm như đọc hiểu được ánh mắt của cô, anh nhếch môi, ngón tay cái miết nhẹ lên cánh môi của cô.
Đối diện với sự khıêu khích trắng trợn lộ liễu của đàn ông, Cố Sênh Ca há miệng trực tiếp cắn chặt ngón cái của anh
⬅ Trước Tiếp ➡