⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi lên xe, Kỳ Vi Vi không kìm được hỏi "Chiếc váy mà con nhỏ mặt rắn kia mặc thử, là cậu động tay chân lên khóa kéo phải không?"
"Sao cậu biết?"
"Hừ, mình là con giun trong bụng cậu mà Chẳng lẽ lại không biết cậu nhường chiếc váy đó ắt hẳn là đã nghĩ ra cách trị con nhỏ xà tinh kia rồi? Còn cả việc rõ ràng nhà thiết kế kia nói sẽ tặng váy cho cậu, nhưng cậu vẫn thanh toán tiền, cũng là vì cậu biết rõ chính cậu làm hỏng chiếc váy kia, mình phân tích như thế có đúng không?"
Cố Sênh Ca gật đầu, khẽ cười "Chẳng còn cách nào khác, người không đụng tới ta, thì ta cũng không đụng tới người."
Chỉ nghĩ tới Trần Xán làm loại chuyện kia với Hạ Mặc Thần trong nhà cô, còn cả trên giường của cô nữa, dạ dày bắt đầu quặn thắt.
Lại thêm hôm nay là Trần Xán khıêu khích trước, cô mới không thể không dùng chiêu độc ác đấy.
Kỳ Vi Vi lái xe, nhớ tới Đường Cẩn Viêm và nhà thiết kế An Xuyến kia "Thấy lúc nãy không? Chắc chắn nhà thiết kế An Xuyến kia có mối quan hệ mập mờ với Đường Cẩn Viêm, không thì một nhân vật như Đường Cẩn Viêm sao có thể chẳng mang theo vệ sĩ hay trợ lý nào mà cứ thế tới tiệm của An Xuyến được? Chậc chậc, mình hâm mộ quá mà, cô ấy vừa xinh đẹp, lại tốt bụng, thật sự rất xứng đôi với Đường Cẩn Viêm."
Cố Sênh Ca không muốn tiếp tục suy nghĩ về ánh mắt của người đàn ông kia, bèn thuận miệng nói "Ừ, đúng là rất xứng."
Có lẽ thật sự là vì không còn chỗ để đi.
Cứ nghĩ tới giường ở nhà bị Hạ Mặc Thần và ả đàn bà kia lăn qua, Cố Sênh Ca hoàn toàn không muốn quay về chút nào.
Cho nên, sau khi ăn tối với Kỳ Vi Vi xong, cô lập tức đi quán bar định uống vài ly rượu, nhân tiện nương men say để phóng thích áp lực một lần.
Dù sao mấy ngày nay cô đều ngủ trên ghế sô pha ở khách sạn, quả thực là quá chán rồi.
Hai cô gái uốn éo hông trên sàn nhảy, tạo ra động tác vừa quyến rũ lại vừa xinh đẹp thì cánh đàn ông xung quanh đều rục rịch.
Nhưng lại chẳng ai dám lại gần, chỉ vì khí chất của Cố Sênh Ca quá xuất chúng.
Ngay khi Cố Sênh Ca đang nhảy nhót hào hứng, cô không ngờ trong chiếc ghế dài ở một góc, Đường Cẩn Viêm đang ngồi đó, tay đung đưa ly rượu đế cao, nheo mắt nhìn chằm chằm vào cô.
Thương Phàm Hi thấy Cố Sênh Ca đang lắc lư nhảy quên mình trên sàn, không khỏi cảm thán nói “Anh nói xem, lấy về nhà một người lẳng lơ quyến rũ như vậy, thế mà Hạ Mặc Thần lại còn ra ngoài chơi gái, một người như thế còn chưa đủ hắn chơi sao?”
“Lại chẳng thế, cô nàng này vừa nhìn đã biết là cái thùng không đáy Nói không chừng là do Hạ Mặc Thần phát hiện hắn hoàn toàn không thể thỏa mãn được cô ta, nên mới để mặc cô ta chơi đùa bên ngoài, hai người họ mạnh ai nấy chơi, không can thiệp vào nhau, bây giờ chẳng phải rất nhiều cặp vợ chồng đều như thế sao, có gì lạ đâu chứ?”
Khang Vũ nói xong vẫn không quên quay sang bên cạnh hỏi Đường Cẩn Viêm “Đúng không anh Ba?”
Nào ngờ, cậu ta vừa dứt lời thì đã thấy anh đứng bật dậy.
“Anh Ba, anh đi đâu vậy?”
Đường Cẩn Viêm lạnh lùng nhìn cậu ta một cái rồi nói “Toilet.”
Nhìn theo bóng lưng anh, Thương Phàm Hi cau mày nói “Lúc nãy chẳng phải anh Ba vừa đi toilet rồi sao? Sao giờ lại đi nữa? Khang Vũ, cậu nói xem có khi nào anh Ba thật sự có vấn đề rồi không?”
“Chẳng thế, vòi nước không kiểm soát được không phải đều như thế này sao? Không được, đợi tối mai chúc thọ ông cụ nhà họ xong nhất định phải đưa anh Ba đi kiểm tra xem, nếu không, đàn ông mà yếu cái ấy thì mất bao thú vui ”
Bên ngoài nhà vệ sinh nữ, Đường Cẩn Viêm đang hút thuốc, ngón tay thon dài búng tàn thuốc, nghe tiếng phụ nữ rên ɾỉ thở dốc bên trong vang lên.
Giọng này không phải của Cố Sênh Ca.
⬅ Trước Tiếp ➡