⬅ Trước Tiếp ➡

nay họ ra ngoài mua đồ chuẩn bị kết hôn đàng hoàng.
Hôm qua cưới vội quá, giờ phải tổ chức lại cho cô dâu mới " "Ban đầu là bị ép thật, nhưng tôi thấy...
hình như cậu Hoài Sâm này có chút thật lòng rồi đấy " “Chứ còn gì nữa, không để tâm thì làm sao tổ chức nổi đám cưới?
Một cái đám cưới tốn bao nhiêu tiền chứ Nhà gái còn nói thẳng, con gái gả đi như bát nước hắt ra, họ không bỏ ra một xu nào đâu ” Trước cổng khu tập thể, một người phụ nữ ăn mặc thời thượng tái mặt, mấy món đồ trong tay rơi lả tả xuống đất.
Cô ta nhìn trân trân, Cố Hoài Sâm, anh ấy kết hôn rồi sao?
Không thể nào.
Chính miệng anh nói chưa để ý ai cả, sao tự nhiên lại kết hôn?
Tần Song Song cắn môi, đôi mắt hoe đỏ, rồi quay đầu lao ra khỏi cổng.
Cô ta phải đi xem thử, xem con hồ ly tinh nào quyến rũ được Cố Hoài Sâm Cố Hoài Sâm lái xe đến cửa hàng quốc doanh, đưa cho cô một xấp phiếu và một ít tiền mặt.
Khương Nguyệt Ảnh sững người “Tiền ở đâu ra vậy?” Tối qua anh đã đưa cô hơn ba trăm đồng, theo lý thì bây giờ trong người không còn lại bao nhiêụ Hôm nay đi mua đồ, lẽ ra phải là cô trả mới đúng.
Cô ngồi trong xe, giọng vừa dè dặt vừa ngập ngừng “Anh không phải...
đi vay tiền đấy chứ?
Đám cưới không tổ chức cũng chẳng sao, nhưng vay nợ thì không ổn đâụ Nợ tiền là nợ ân tình, lỡ không trả được thì phiền lắm.” Nghe cô nói một tràng, khóe môi Cố Hoài Sâm khẽ cong lên.
Cô hình như còn lương thiện hơn anh tưởng.
“Là cha mẹ tôi đưa.” Anh nói gọn gàng “Mua gì thì em quyết.” Khương Nguyệt Ảnh vốn không định tiêu tiền của nhà họ Cố, nhưng nghĩ tới đứa bé trong bụng rất có thể là con của anh, nên tiêu một chút cũng không phải không thể chấp nhận.
“Được, vậy tôi mua ít kẹo với hạt dưa trước.” Đúng lúc cô đang cầm hai loại phiếu này trong tay, liền mua mười ký hạt dưa với mười ký kẹo trái cây.
Cô đứng bên cạnh chờ, thấy Cố Hoài Sâm cầm phiếu và tiền xếp hàng.
Chốc chốc lại có người chen ngang, chưa kịp đến lượt thì lại có người khác nhảy vào trước.
Ngay khi gần đến lượt, lại có một bà thím muốn chen lên.
Khương Nguyệt Ảnh bước nhanh đến, giật lấy xấp phiếu từ tay anh, hông xoay nhẹ đẩy bà ta lệch ra rồi lớn tiếng mỉa mai “Chen cái gì mà chen?
Không thấy người ta đang xếp hàng à?
Ai không biết lại tưởng nhà bà có người hấp hối chờ đồ, không đợi được một hơi thở nữa đấy ” “Cô...
cô gái trẻ mà ăn nói cay nghiệt quá vậy?” Bà thím bị đẩy loạng choạng ngã xuống, miệng vẫn không chịu thua “Chồng cô còn chưa nói gì, cô xía vô làm gì?
Không biết tôn trọng người già trẻ nhỏ hả?
Mọi người mau tới mà xem, con nhỏ này nguyền rủa cả nhà tôi chết đấy ” Cố Hoài Sâm cau chặt mày.
Anh biết mấy bà thím thế này không dễ chọc, lại thêm thân phận của anh không tiện gây chuyện, nên nguyên tắc trước giờ vẫn là tránh được thì tránh, nhịn được thì nhịn.
Thế mà Khương Nguyệt Ảnh vừa tới đã gây họa như vậy.
Anh vừa định kéo cô lại, cô đã trừng mắt liếc anh một cái “Loại người này là thích ỷ già hiếp trẻ.
Biết anh là đàn ông, ngại không dám nói, nên mới lấn tới bắt nạt.
Đổi lại là người cứng rắn hơn, thử xem bà ta có dám không?
Chắc chắn ngoan ngoãn mà xếp hàng.” Cô quay sang


⬅ Trước Tiếp ➡