⬅ Trước Tiếp ➡

xuống.
Sáng hôm sau, Khương Nguyệt Ảnh mặc đồ chỉnh tề ra ngoài, vừa khéo chạm mặt Cố Mẫn.
Nghe lời anh trai, cô ta mang bữa sáng đến cho Khương Nguyệt Ảnh, nhưng vừa thấy gương mặt mộc không son phấn mà vẫn xinh đẹp của cô, Cố Mẫn lập tức phụng phịu bĩu môi.
"Đừng tưởng cô đẹp là muốn làm gì cũng được Anh tôi hồ đồ, nhưng tôi thì không.
Nếu cô biết điều thì ly hôn đi, đừng tự rước lấy nhục " Khương Nguyệt Ảnh đã quá quen với kiểu mỉa mai cay độc như thế này.
So với những người cô từng gặp, kiểu của Cố Mẫn chẳng hề có lực sát thương.
Cô cầm lấy một chiếc bánh bao nhân rau, vừa nhai vừa đáp "Anh cô là quân nhân, chuyện kết hôn ly hôn đều phải làm báo cáo.
Mới cưới mà đòi ly hôn ngay, truyền ra ngoài người ta sẽ nói gì?
Không biết còn tưởng anh ấy có bệnh, mới đêm tân hôn đã bị vợ chê đến mức đòi bỏ." "Muốn nói gì thì cứ nói tôi, đừng để người khác lấy chuyện này mà chỉ trỏ sau lưng anh cô " Cố Mẫn còn chưa kịp phản ứng, Khương Nguyệt Ảnh đã tiện tay cầm lấy ly sữa đậu nành trong tay cô ta, quay người rời đi.
Đến khi hoàn hồn lại, ngay cả bóng lưng của đối phương cô ta cũng không thấy đâu nữa, chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, tức đến trợn trừng mắt.
Nếu không nghe lầm, thì người phụ nữ đó đang...
mắng cô ta là đồ ngốc, còn tỏ vẻ coi thường cô ta nữa?
Nghĩ tới đây, Cố Mẫn vừa giận vừa ấm ức.
Giận vì một con nhỏ quê mùa như Khương Nguyệt Ảnh lại dám xem thường cô ta, còn lên giọng dạy đời.
Âm ức vì mình là nữ sinh cấp ba mà lại bị một người từ dưới quê lên chê bai.
Cô lấy tư cách gì chứ?
Càng nghĩ càng tức, Cố Mẫn giận đến mức đá mạnh một cú vào bậu cửa, đau đến nhe răng trợn mắt, ôm chân nhảy dựng tại chỗ.
Khương Nguyệt Ảnh không bận tâm tới những âm thanh trên lầụ Cô ăn sáng xong, vừa ra khỏi cửa đã thấy Cố Hoài Sâm từ ghế lái bước xuống, giúp cô mở cửa ghế phụ.
Khi cô đi ngang qua anh, còn thoáng ngửi được mùi xà phòng dịu nhẹ vương trên người anh.
Sáng sớm thế này đã tắm rồi sao?
Người đàn ông này thích sạch sẽ như vậy, thật sự chịu nằm đất ngủ à?
Trong đầu cô toàn là những câu hỏi vẩn vơ, ngồi vào trong xe rồi vẫn chưa hoàn hồn.
Cố Hoài Sâm liếc nhìn cô một cái, rồi tự nhiên cúi người cài dây an toàn giúp cô.
Khi anh hơi cúi sát lại gần, Khương Nguyệt Ảnh ngửi thấy không chỉ mùi xà phòng, mà còn cả mùi hương ấm áp nào đó rất riêng, hoàn toàn không hợp với gương mặt lạnh lùng kia.
Cô còn đang ngẩn người thì Cố Hoài Sâm đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt hai người bất chợt chạm nhaụ Cô giật mình quay đi, còn anh cũng chợt nhận ra mình đã nhìn cô quá lâụ Dù gì cũng là hôn nhân theo thỏa thuận, anh không nên thất lễ như thế.
"Xin lỗi, tôi thấy em chưa cài dây, sợ em không biết, nên mới..." "Không sao, cảm ơn anh." Không ai nói gì thêm, bầu không khí trong xe bỗng trở nên lúng túng.
Thế nhưng từng cử chỉ nhỏ giữa họ đã sớm rơi vào mắt người ngoài, khiến cả khu nhà xôn xao bàn tán.
"Đây chẳng phải cô con dâu mà nhà họ La ép gả qua sao?
Mà nhìn hai người tình cảm ra phết đấy chứ " "Con bé xinh xắn thế kia, đàn ông ai chẳng thích.
Có khi Hoài Sâm bắt đầu động lòng rồi cũng nên " "Nghe nói hôm


⬅ Trước Tiếp ➡