⬅ Trước Tiếp ➡
Cho tới bây giờ cô ta và Phó Đình Viễn cũng không phát triển tới mức đó. Trong một năm kết hôn với Phó Đình Viễn, cô ta không chỉ một lần ám chỉ với Phó Đình Viễn, thế nhưng từ đầu tới cuối, Phó Đình Vẫn vẫn không có tiến triển gì thêm với cô ta.
Trước khi chia tay với Phó Đình Viễn, ước chừng cô ta và Phó Đình Viễn chỉ dừng lại ở việc xảy ra mối quan hệ yêu đương trong sáng đơn giản mà thôi.
Khi đó không phải là Phó Đình Viễn không muốn cô ta, nhưng cô ta là một thiên kim tiểu thư danh giá, không muốn trao thân của mình cho Phó Đình Viễn nhanh như thế, sợ anh lấy được thì sau này không quý trọng cô ta.
Thế nhưng bây giờ đổi thành cô ta liều mạng… muốn cho, thế nhưng anh lại không muốn nhận...
Thẩm Dao nghĩ đến đây, không nhịn được siết chặc hai tay mình.
Phó Thiến Thiến vẫn còn đang nói luyên thuyên: "Dao Dao, anh trai em phạt em bị giam lỏng, chị nói giúp em mấy câu đi, nếu không kiểu gì em cũng sẽ chết ngộp thôi."
"Chị biết rồi, chị sẽ nói với anh ấy." Thẩm Dao hùa theo Phó Thiến Thiến: "Chị còn có việc, cúp máy trước."
Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Dao làm sao còn tâm trạng hầm canh, cô ta dứt khoát tắt lửa, tìm người đi điều tra Du Ân.
*
Sau khi Du Ân rời khỏi bệnh viện, cô bắt xe trở về nhà mình, lúc trên xe cô còn gọi cho Tô Ngưng báo bình an.
Tô Ngưng thở phào nhẹ nhõm: "Không sao thì tốt, da cậu trắng như thế, nếu để lại sẹo thì tớ thật sự sẽ xé nát Phó Thiến Thiến."
Tô Ngưng còn nói: "Nếu Phó Thiến Thiến biết cậu đã trở lại, chắc chắn Thẩm Dao cũng sẽ biết, cậu cẩn thận cô ta lại ngáng chân cậu nữa."
Du Ân thản nhiên cười nói: "Bây giờ tớ không độc chiếm Phó Đình Viễn của cô ta nữa, cô ta cũng không cần ghim tớ nữa đâu."
Lúc trước Thẩm Dao gửi cho cô một tờ giấy thông báo có thai, tuyên bố rằng cô ta mang thai con của Phó Đình Viễn.
Du Ân tưởng thật, hơn nữa Phó Đình Viễn lại vô tình nói sẽ không để cho cô mang thai, cô không xứng.
Cô đã hoàn toàn nghĩ đến chuyện buông tay, thế nên sau đó cô mới chủ động nói ly hôn với Phó Đình Viễn.
Sau khi Du Ân ra nước ngoài thì mới biết được từ chỗ Tô Ngưng, Thẩm Dao hoàn toàn không hề mang thai, tờ giấy báo có thai kia là Thẩm Dao làm giả, mục đích là để phá hoại tình cảm của cô và Phó Đình Viễn.
Sau khi Du Ân biết được thủ đoạn của Thẩm Dao cũng không có hận Thẩm Dao, bởi vì cho dù không có thủ đoạn của Thẩm Dao, cô và Phó Đình Viễn cũng không thể tiếp tục được nữa.
Phó Đình Viễn không yêu cô, đó mới là lí do khiến cô hoàn toàn buông bỏ.
Du Ân cũng không vạch trần chuyện Thẩm Dao tính toán trước mặt Phó Đình Viễn, dù sao cũng đã ly hôn, so đo những chuyện đó cũng không còn ý nghĩa gì.
Nhưng mà điều khiến Du Ân buồn cười chính là Phó Đình Viễn cả ngày luôn miệng nói cô tính kế anh, nói cô lòng dạ hiểm độc, thế nhưng ánh trăng sáng kia của anh tốt hơn chỗ nào chứ?
Tô Ngưng thấy cô bình tĩnh như thế, không nhịn được đùa giỡn: “Tuy rằng cậu không độc chiếm Phó Đình Viễn nhưng lỡ anh ta quấn lấy cậu thì sao hả?”
Du Ân như nghe được một câu chuyện rất buồn cười, bất đắc dĩ nói với Tô Ngưng: "Đại minh tinh Tô à, không phải cậu đã đóng phim cả ngày đến mức choáng váng rồi chứ? Sao anh ta lại có thể quấn lấy tớ được?"
Du Ân không thể tưởng tượng ra hình ảnh Phó Đình Viễn quấn lấy cô, Phó Đình Viễn chán ghét cô, hơn nữa tính tình của anh lại rất là kiêu ngạo, sao lại có thể quấn lấy cô được.
Chỉ cần anh đừng vì chán ghét cô mà không cho cô một con đường sống là được, ví dụ như nếu anh đã biết biên kịch của bộ phim anh đầu tư kia là cô sẽ không trực tiếp yêu cầu Chung Văn Thành thay cô.
Tô Ngưng cười nói: "Được được được, là tớ suy nghĩ nhiều."
⬅ Trước Tiếp ➡