Dịch Thận Chi lại yếu ớt nói thêm một câu: "Nếu lời cậu nói là thật thì sau này cậu ấy coi như thảm rồi."
…
Bên ngoài đoàn làm phim.
Phó Thiến Thiến ngồi vào trong xe của mình xong thì bắt đầu phát cáu, khóc lóc om sòm, tài xế bị cô ta gây sự chỉ đành phải trốn xuống xe hút điếu thuốc.
Làm tài xế cho loại cô chiêu ngang ngược thế này, anh ta thật sự là đen đuổi tám kiếp mà.
Nếu không phải tiền lương mà nhà họ Phó cho nhiều thì anh ta đã sớm từ chức không làm nữa rồi.
Sau khi Phó Thiến Thiến phát cáu xong thì chuyện đầu tiên mà cô ta làm chính là gọi điện thoại cho Thẩm Dao, cô ta muốn tìm Thẩm Dao tố cáo anh của mình, vậy mà anh của cô ta lại vì Du Ân mà răn dạy cô ta ngay trước mặt mọi người, rốt cuộc đã đặt người chị dâu tương lai này ở chỗ nào chứ.
Điện thoại vừa được nhận thì Phó Thiến Thiến lập tức khóc rống lên: "Dao Dao, Du Ân trở về rồi, hơn nữa anh của em còn vì chị ta mà bắt nạt em!"
Lúc này đây Thẩm Dao đang ở trong phòng bếp sáng sủa nấu canh, nhìn thấy người điện tới là Phó Thiến Thiến thì trên mặt cô ta hiện lên sự chán ghét sâu sắc.
Có trời mới biết cô ta ghét Phó Thiến Thiến này đến mức nào, nhưng mà lại không thể không diễn cái vai người chị dâu tốt, người bạn thân tốt này.
Câu nói của Phó Thiến Thiến khiến cô ta lập tức biến sắc, vá trong tay cũng không cầm chắc, rơi xuống đất vang lên tiếng “keng”.
"Em nói cái gì? Anh trai em giúp Du Ân sao?" Thẩm Dao không tin hỏi Phó Thiến Thiến.
Không nói đến chuyện Phó Đình Viễn đã xem thường Du Ân như thế nào trong ba năm kết hôn, chỉ riêng chuyện Du Ân khiến Phó Đình Viễn mất hết mặt mũi lúc ly hôn, cũng đủ khiến Phó Đình Viễn chán ghét Du Ân rồi.
Sao anh còn có thể giúp Du Ân?
Thẩm Dao không tin.
"Đúng vậy." Phó Thiến Thiến vừa khóc vừa nói ân oán mới đây của cô ta với Du Ân cho Thẩm Dao nghe.
Sau khi nói xong, Phó Thiến Thiến tức giận lên án Phó Đình Viễn: "Chị nói xem sao anh trai em lại có thể đối xử với em như vậy chứ, anh ấy và Du Ân đã ly hôn rồi thế mà anh ấy còn bảo vệ cô ta, đây được tính là cái gì chứ!" . Đọc truyện tại -- T гùмTruyệЛ.v И --
Phó Thiến Thiến chỉ nghĩ tới cảm nhận của mình, hoàn toàn không ý thức được những lời nói của cô ta bây giờ đã làm cho Thẩm Dao, người đang mang danh vợ chính thức của Phó Đình Viễn lúng túng và khó khăn thế nào.
Thẩm Dao hít sâu một hơi, ổn định tâm trạng của mình, sau đó cô ta vừa trấn an Phó Thiến Thiến vừa tìm lại cho mình chút mặt mũi: "Thiến Thiến, cũng chưa chắc anh trai em bảo vệ cô ta đâu."
"Em nghĩ đi, lúc bọn họ vẫn còn là vợ chồng, anh trai em đã bao giờ bảo vệ cô ta chưa?"
"Anh trai em đang bảo vệ em đó, nếu anh ấy không khiển trách em một chút không phải người ngoài sẽ làm khó làm dễ sao?"
Thẩm Dao âm thầm châm chọc Phó Thiến Thiến, tự rước lấy phiền phức còn muốn Phó Đình Viễn chùi mông giúp cho, từ đó mới khiến Phó Đình Viễn và Du Ân xuất hiện cùng nhau.
Nhưng dựa theo chỉ số thông minh của Phó Thiến Thiến, Phó Thiến Thiến hoàn toàn không nghe ra sự châm chọc này.
Cô ta chỉ nghe hiểu Thẩm Dao nói Phó Đình Viễn đang bảo vệ cô ta, thay đổi suy nghĩ một chút thì đúng là có chuyện như thế.
Tâm trạng đột nhiên không còn buồn bực nữa, cô ta quay lại quở trách Du Ân: "Thế nhưng Du Ân kia cũng thật đáng ghét, dáng vẻ hờ hững của cô ta khi đối diện với em, cho rằng mình thanh cao lắm sao. Còn không phải bởi vì muốn trèo lên giường anh trai em mà không từ thủ đoạn nào sao?"
Thẩm Dao không hề thích nghe mấy lời của Phó Thiến Thiến, cô ta vừa nghĩ đến việc Phó Đình Viễn và Du Ân từng có mối quan hệ nam nữ thân mật như vậy, hơn nữa mối quan hệ này còn kéo dài đến ba năm, cả người cô ta lập tức không thoải mái.