⬅ Trước Tiếp ➡
Giọng nói của Bạch Ngọc Khiết như có như không vọng vào: "An Mộc, cô thật không biết tự lượng sức mình, bắt Tử Khiêm đính hôn cùng mình. Ha ha, nếu vậy thì đừng trách tôi không khách khí! Cô tốt nhất là hãy ở đây hưởng thụ đi!"
Ha ha!
Cô ta cho rằng An Mộc cô nguyện ý đính hôn cùng cái tên ngựa giống kia sao? !
Chẳng qua... Bạch Ngọc Khiết nhốt cô ở đây làm gì?
Nhìn xung quanh một chút, An Mộc cảm thấy vô cùng hốt hoảng.
Hít một hơi thật sâu nhưng hơi thở của cô vẫn không ổn định mà lại càng khiến lồng ngực thêm khó chịu. Nhưng nó lại không có giấu hiệu giảm đi mà càng ngày càng khó chịu hơn.
An Mộc đặt tay ở ngực.
Hôm nay cô làm sao vậy?
Ngày thường bị nói một hai câu cũng đâu có bị như thế này.
Cô lại hít thở thật sâu, nhưng lửa giận đó dường như đang từ lồng ngực lan tỏa ra khắp cơ thể.
An Mộc cảm thấy không bình thường!
Thực sự rất không bình thường!
Bỗng dưng, cô nhớ tới lúc ở dưới lầu, Bạch Ngọc Khiết đã cho cô uống ly rượu vang đỏ đó!
Không xong rồi!
An Mộc thật sự không thể nghĩ tới Bạch Ngọc Khiết lại giữa ban ngày ban mặt dám hạ thuốc cô ở Phong gia!
⬅ Trước Tiếp ➡