Cảm thấy cơ thể mình đang dần nóng lên, cô âm thầm chửi rủa một tiếng.
A!
Dược tính này cũng quá mạnh!
Cô nắm chặt tay khiến khuôn mặt nhỏ trở nên đỏ bừng nhưng lại không thể nào phát tiết ra ngoài được.
Cô không thể ở chỗ này được.
Một lát nữa dược tính phát tác mà nếu cô mất đi lý trí không biết Bạch Ngọc Khiết kia sẽ mang những người đàn ông gì vào nữa.
Cửa chính đã bị khóa, cô quyết định sẽ trốn thoát bằng cửa sổ.
Nếu nhảy xuống bây giờ chắc chắn sẽ đánh động những tên vệ sĩ như vậy người của Phong gia nhất định sẽ không bỏ qua cho cô.
Cho nên... Cô chỉ có thể đi bằng cửa sổ ban công nhảy sang phòng sát vách.
Phòng sát vách, chính là phòng ngủ của Phong gia mà cô đã ở.
Đi vào căn phòng quen thuộc cô mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Nhưng ngay lúc đó hai chân cô mềm nhũn ra, ngã trên mặt đất.
Cả người khô nóng khiến cô rất khó chịu.
Đừng! Đừng Đi... . . . . .
Editor: Tuna