Cậu chán ghét người đã làm giao dịch tình tiền với Cố Khấu, cậu chán ghét người đã chụp lén cô, chán ghét người đã chỉ trỏ cô, càng chán ghét Cố Khấu cái gì cũng chịu thua thiệt vì cậu, chán ghét nhất chính là bản thân mình biết rõ chị đã phải vất vả như thế nào nhưng chỉ có thể đem lại phiền phức cho chị.
Cố Khấu biết vành mắt mình đã đỏ lên.
Cố Mang bực bội đá viên sỏi ven hồ, "Chị đi về đi, ngày mai em còn phải đi học."
Cô giáo nói Cố Mang không có bị ai đánh gì nên nhìn qua cũng còn ổn.
Cố Khấu đành phải nói, "Cuối tuần này theo chị đi bệnh viện, không được trốn."
Cố Mang đã xách ba lô đi mất.
Cô chần chừ mãi mới gọi xe về nhà.
Căn nhà cũ trước đây đã bán đi, sau đó Cố Chính Tắc đưa cho cô hai căn nhà, một căn ở CBD, một căn ở Tây Giao nhưng cô chưa từng đến ở, vẫn luôn ở trong căn nhà thuê của mình.
Cô ngồi thẫn thờ trong phòng khách tối om một hồi mới đi đánh răng rửa mặt, vừa cởi áo khoác ra đã rùng mình, lúc này mới nhớ ra mình còn mặc nguyên bộ phục trang ướt đẫm.
Cô sợ mình bệnh sẽ làm hỏng việc nên vội đi tìm thuốc trị cảm uống cho hết.
Cô nhớ trước đây mình từng diễn một cảnh như vậy, ngày đó Cố Mang có ở nhà, cô vừa mới lấy viên thuốc ra đã bị cậu cướp mất, "Thuốc đã hết hạn rồi! Chị đừng uống, hơi chị dài lắm mà, còn không phải bơi được một cái vịnh hay sao?"
Cô lười phải thay quần áo đành năn nỉ ỉ ôi cậu đi mua thuốc giùm. Cố Mang đành phải xuống lầu mua thuốc cho chị.
Lúc đó cách thời gian xảy ra chuyện không lâu, buổi tối cô lại gặp ác mộng, ở trong mơ nhỏ giọng gọi, "Mẹ ơi."
Cố Mang đánh thức cô dậy, chậm rãi nói: "Chị bao nhiêu tuổi rồi mà gọi kêu mẹ."
Dù sao cũng đã xin nghỉ nên Cố Khấu dứt khoát ru rú ở trong nhà ăn cơm hộp ngủ nước, phim điện ảnh muốn xem đều đã chuẩn bị sẵn, có điều không nghĩ tới ngủ một giấc trời đã tối thui, lúc bị điện thoại đánh thức đã là buổi tối ngày hôm sau.
Chủ nhiệm lớp ở đầu bên kia rất gấp, "Cô đang ở đâu? Cố Mang vừa mới té xỉu."
Trong đầu Cố Khấu "Ong" lên một tiếng, tựa hồ té ngã lộn mèo mới ra được đến cửa.
Cố Mang vừa được đưa đến bệnh viện, Cố Khấu ở trên đường đã có dự cảm chẳng lành, lúc vừa đến bệnh viện biết được đúng là gan của Cố Mang xảy ra vấn đề.
Đáng lẽ ra ngày hôm qua cô nên đưa Cố Mang đến bệnh viện, trong phút chốc cảm thấy hối hận.
Bác sĩ nghiêm khắc chỉ trích cô, Cố Khấu cuối cùng mới lên tiếng được, "Cố Mang đâu?"
Bác sĩ nói, "Cũng may là giáo viên phát hiện kịp thời, bây giờ tính hình của cậu ấy tạm thời ổn định, nghỉ ngơi vài ngày sẽ không có việc gì. Nhưng lại làm cho tình trạng xấu hơn một chút, tốt nhất là nhanh chóng làm phẫu thuật thay gan."
Thật ra Cố Khấu đã biết đáp án sẽ là như vậy.
Làm phẫu thuật sẽ gây tổn thương lớn đến cơ thể nên bọn họ vẫn luôn mong chờ tình trạng cơ thể của Cố Mang sẽ chuyển biến tốt hơn một chút, nhưng càng chờ thì nguy hiểm phẫu thuật sẽ càng cao.