Bạn học kia là bạn cũng phòng với Cố Mang, sau giờ tắt đèn thì mấy đứa con trai thường hay nằm trên giường lướt Weibo. Bạn học đó có người thân làm trong giới giải trí cho nên cũng khá nhạy tin tức trên bảng hot search, dùng lời lẽ khinh miệt nói đến chuyện Cố Khấu và anh chàng biên kịch kia, "Động não suy nghĩ một chút là biết, cái tin này là để tẩy trắng cho cô ta, tên biên kịch kia chỉ là bia đỡ đạn. Chẳng lẽ tên đó có thể cung cấp tài nguyên hạng xịn tới như vậy cho cô ta hay sao?"
Nam sinh này là người mới chuyển trường, cũng không biết Cố Khấu là chị của Cố Mang.
Các bạn cùng phòng khác đều ra dấu cho cậu ta, "Này, đừng nói nữa."
Cậu ta không biết chuyện bên trong, "Làm gì? Tụi bây đúng là dễ bị lừa, cô ả đúng là bị người ta bao nuôi. Bằng không dựa vào cái gì có thể đi đến ngày hôm nay? Còn không phải dựa vào việc nằm ngửa à."
Vài giây sau có người gõ vài thanh giường trong lúc cậu đang chơi điện thoại, "Cố Mang? Muốn làm gì?"
Cố Mang đấm thẳng một cú.
Cậu bạn cũng phòng đó nói những lời này không phải là tin đồn vô căn cứ, cho nên không cảm thấy mình sai, hơn nữa mười bảy bẻ gãy sừng trâu, hai người hăng máu cứ thế lao vào đánh nhau.
Cố Mang vóc dáng cao, sức lại lớn, trực tiếp đánh người ta chảy cả máu mũi, hai người bạn cũng phòng còn lại kéo mãi không ra, cho đến khi sự việc kinh động đến quản lý ký túc xá.
Cố Khấu nghe xong, cúi đầu im lặng một hồi, nói: "Cô giáo, thật ngại quá đã làm phiền cô rồi.. Tiền thuốc men của bạn học đó tôi sẽ cho trả, đêm nay để tôi dẫn Cố Mang về nhà trước đã."
Cố Mang vẫn luôn im lặng. Cố Khấu cũng không biết phải mở miệng như thế nào, chỉ dự tính ngày mai dẫn cậu đến bệnh viện kiểm tra, cứ im lặng dẫn em trai xuống lầu.
Cô sợ rằng về nhà chỉ có hai người thì bầu không khí càng thêm xấu hổ, đi đến cửa ra vào dưới lầu, đành căng não nói dối: "Em đừng tức giận, chị không có yêu đương gì cả, người đó là đàn anh năm cấp ba của chị. Còn có một chuyện nữa.. dù sao cũng không có chuyện gì xảy ra đâu."
Cố Mang nín thinh đi xuống cầu thang với cô, đột nhiên đứng lại nói, "Nói hươu nói vượn. Trước đây có lần đi ăn cơm, chị mới ăn được một nữa đã vội vàng bỏ trốn, còn có một lần cho em leo cây ở siêu thị. Em đều nhớ rõ."
Cố Khấu cứng họng, chỉ có thể há miệng thở dốc, lời còn chưa kịp nói ra.
Cô nhớ có một lần Cố Chính Tắc nặng tay, để lại trên cổ cô chi chít dấu hôn, cô vô tình cúi đầu để Cố Mang thấy được, cậu cũng không nói gì.
Cô cho rằng Cố Mang cái gì cũng không hiểu, nhưng thật ra cậu chỉ muốn tin tưởng chị gái của mình cho đến khi lớp giấy bọc đó bị người khác chọc thủng.
Cố Mang từ tốn nói, "Chán ghét muốn chết."