⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Văn Phi đi qua kéo phía sau khuỷu tay của cô nhưng không kéo cô ra được bởi vì cô nắm chặt lấy lan can không chịu buông.
Lúc này anh mới phát hiện gương mặt cô đầy nước mắt, thì ra vẫn luôn khóc, chỉ là cô cắn chặt cổ tay không khóc ra tiếng.
Anh rống lớn lên một tiếng: "Cố Khấu!"
Cố Khấu khóc đến mức cả người đều run rẩy, bị anh nắm chặt cổ tay lôi ra ngoài lập tức ngồi xổm xuống, vùi đầu vào giữa hai gối, khụt khịt nói câu gì đó.
Lâm Văn Phi cởi áo khoác lên người cô, đến gần mới nghe thấy rõ cô nói: "Em không có thích anh ấy."
"Đàn anh, em không có thích anh ấy."
Đầu ngón tay Lâm Văn Phi chợt khựng lại, chậm rãi nói: "Được, anh biết rồi, Cố Khấu, trước tiến đứng lên đã, chúng ta trở về."
Cố Khấu không chịu, nước mắt không ngừng lăn xuống, vừa lắc đầu vừa khụt khịt nói năng loạn xạ, "Không được.. Bên ngoài có rất nhiều người. Em rõ ràng không có thích anh ấy.."
Nhưng mà so với thích còn mệt mỏi hơn trăm ngàn lần.
Cái cảm giác bất lực đến mức cả trời đất như đè nặng trong lòng. Lâm Văn Phi chỉ có thể cách một lớp áo khoác vuốt ve an ủi cô. Bởi vì khóc không thành tiếng mà lưng và cánh tay đều run rẩy, giống như người lớn an ủi đứa trẻ nhỏ, "Đừng khóc. Không phải là em sai, đừng tự oán trách chính mình, hiểu không? Đừng khóc nữa."
Cố Khấu khóc đến mức hai mắt đều sưng hết lên nhưng vẫn không chịu đi xuống cùng Lâm Văn Phi.
Cô thật sự sợ sẽ phải nhìn thấy người khác.
Lâm Văn Phi nói: "Em muốn chờ mọi người về hết rồi mới xuống thì cũng được đi, nhưng em có chắc rằng Trương Phồn Vũ kia sẽ không chờ em xuống để chê cười em."
Lâm Văn Phi mạnh mẽ kéo cô xuống lầu, ở trong phòng giữ quần áo rót cho cô một ly nước ấm sau đó lấy áo khoác bao người cô lại, "Đi."
Không biết là mùa đông lạnh hay là do căng thẳng, tay chân Cố Khấu run rẩy, Lâm Văn Phi do dự một chút nắm lấy tay cô, "Đừng sợ."
Lòng bàn tay anh khô ráo ấm áp, Cố Khấu dùng sức nắm chặt mới có thể nắm được một chút, cùng anh đi xuyên qua đám người ồn ào náo nhiệt hướng thẳng ra cửa.
Diện mạo của Lâm Văn Phi rất khôi ngô, đứng chung một chỗ với Cố Khấu rất chói mắt, tất cả mọi người đều đổ dồn sự chú ý về bên này, cô thậm chí còn gật đầu chào với đạo diễn Ngô một cái.
Lâm Văn Phi thay cô nói: "Cô ấy còn chưa có học kịch bản của ngày mai, chúng tôi đi trước."
Ánh đèn ở Tước Viên là tông đỏ trầm thường dùng trong các bộ phim xưa, đập vào mắt người khác chính là làm cho thần hồn phiêu lãng.
Cố Khấu run rẩy cả một đoạn đường bị anh lôi kéo ra khỏi Tước Viên, cho đến khi lên xe còn không buông bàn tay nắm chặt tay anh.
Nhưng Lâm Văn Phi phải lái xe, anh nhìn vào mắt cô nói: "Cố Khấu, em quá căng thẳng rồi, nghỉ ngơi một lát đi."
Cô từ từ buông bàn tay của Lâm Văn Phi ra, thắt đai an toàn, khàn giọng nói: "Cảm ơn."
Về đến đoàn làm phim, Vương Thi Giai vội cho cô uống canh gừng và thuốc trị cảm.
Tác dụng của thuốc làm cho con người buồn ngủ, cô vừa đặt lưng xuống đã ngủ say.

⬅ Trước Tiếp ➡