⬅ Trước Tiếp ➡
Khi đó cô vẫn là người mới còn ngây ngô, tự biết cùng đường mà vẫn đâm đầu vào, chỉ dám đứng ở phía cuối hành lang, sợ sệt nhút nhát gọi một tiếng: "Cố tiên sinh."
Ba chữ này vừa thoát ra ngoài môi, cô đã cảm thấy mình là người vô sỉ sa đọa, càng không cần phải nói đến chuyện phát sinh ở phía sau.
Trên bầu trời đêm giăng đầy mây đen, từng đám mây nặng nề bao phủ trời xanh, ngay cả ánh trăng cũng không có kẽ hở lọt qua.
Trần Hựu An chơi xong hai ván game, cũng chào hỏi những người quen rồi đến phòng giữ quần áo lấy áo khoác của mình mặc vào.
Lâm Văn Phi còn đang mải mê đánh chữ trong phòng giữ đồ, chân vắt lên bàn trà, máy tính đặt trên đùi, cứ như vậy múa máy một hồi đã sửa xong hai cảnh diễn.
Anh cũng không buồn ngẩng đầu lên mà xua tay với người kia: "Cô phải đi rồi à? Chú ý an toàn."
Trần Hựu An phát hiện người thanh niên này thật ra cũng rất chững chạc, điềm đạm, cũng chỉ khi ở trước mặt Cố Khấu mới làm một kẻ mặt dày vô liêm sỉ.
Cô mặc xong áo khoác định đi ra cửa, do dự một chút lại quay trở lại, "Lâm Văn Phi, hình như vừa rồi tôi đã nói lời không đúng với đàn em của anh rồi."
Lâm Văn Phi lúc này mới ngẩng đầu, "Cố Khấu? Không có sao, cô ấy không phải là người lòng dạ hẹp hòi.. Từ từ, cô nói gì với cô ấy?"
Trần Hựu An nhét tay vào túi, suy cho cũng cô cũng không xác định được quan hệ của Cố Khâu và Cố Chính Tắc, chỉ là suy đoán cho nên không dám ngắt lời, ".. Thật ra cũng chưa nói cái gì, tôi cũng không biết cô ấy không đúng ở chỗ nào. Chỉ nghe nói người đang ở ngoài kia chính là vị hôn thê của Cố tổng."
Thậm chí Lâm Văm Phi còn tiếp tục gõ mấy chữ mới chậm rãi phản ứng lại ý tứ của cô ấy.
Trước hết anh đóng máy tính lại, lấy áo khoác xuống đã vội đi ra ngoài, quay đầu lại nói: "Không có việc gì, cô đi trước đi."
Trương Phồn Vũ vẫn bị người vây quan mời rượu bắt chuyện như cũ, Cố Khấu không có ở trong đại sảnh nên anh ra ngoài tìm một vòng, gió bên ngoài thổi lạnh đến mức thân cây lung lay xào xạc, mội bóng người cũng không có.
Tước Viên có bảo an canh gác rất nghiêm khắc, anh hỏi một người đứng canh: "Vừa rồi có người nào đi ra ngoài không vậy?"
Người đó nói: "Không có, cửa vẫn luôn đóng."
Lâm Văn Phi thở dài một hơi nhẹ nhõm, tiếp tục quay trở lại tìm.
Trên ban công cũng không có người, anh mở lối đi thoát hiểm lên lầu hai, lầu hai chỗ nào cũng toàn là người đang tám chuyện.
Lâm Văn Phi tìm hết một vòng, đột nhiên quay gót hướng về phía mái nhà.
Tước Viên chỉ có hai tầng lâu, đường đi lên nóc nhà lại không có đóng cửa, anh đẩy cánh cửa sắt nặng nề ra, vừa liếc mắt đã thấy Cố Khấu.
Cô đang tựa người trên lan can bảo vệ của nóc nhà, tà váy bay xiêu vẹo theo gió.
Anh lập tức bước lại gần một nửa khoảng cách, cố gắng để giọng nói phát ra không quá lớn, "Cố Khấu, bên ngoài lạnh lẽo, trở về thôi."
Cô không trả lời anh, đầu cúi thấp xuống.

⬅ Trước Tiếp ➡