Cố Chính Tắc lại nhân lúc cô ở đỉnh sóng trào rút ra hơn phân nửa, xem gương mặt vì bị dày vò mà ửng hồng của cô, xoắn mông nhỏ hướng phía dưới người anh mà thấu lên, hiển nhiên là ăn tủy biết vị.
Anh thấp giọng ở bên tai cô dụ dỗ: "Thoải mái? Còn muốn?"
Cố Khấu đầy mặt là nước mắt, bị sự trống rỗng to lớn trong thân thể đánh đến mất trí, lung tung gật đầu rồi lại lắc đầu, thân mình mềm mại mà xin tha, "Em.. Uhm.. Em muốn.."
Cố Chính Tắc bị động thịt nhỏ hẹp phía dưới của Cố Khấu kẹp bức đến toát mồ hôi mà vẫn cứ thong thả ung dung, vuốt đến chỗ hai người vì giao hợp mà ướt dính, ngón tay chấm lấy dịch ngọt chảy ra trên bắp đùi của cô, "Đây là cái gì?"
Cố Khấu cắn cắn môi dưới, hồi lâu không ra tiếng.
Trong phòng rộng lớn nhịp tim đập cũng trở nên chậm dần, cô rốt cuộc cũng nhẹ giọng nói: "Là, là Cố tiên sinh.. Là Cố tiên sinh đang cắm vào em."
Hai cánh hoa bên dưới bao bọc lấy vật của anh bị va chạm đến sung huyết, một lần nữa lại chậm rãi bị cắm đến sâu trong cùng, kích thích phần eo mông gầy nhưng rắn chắc thúc từng cái từng cái đưa cô lên đỉnh ở điểm sâu nhất. Âm thanh "Òm ọp òm ọp" của nước bị va đập cứ không ngừng vang lên.
Cố Khấu bị anh làm đến nói không ra hơi, từng đợt sóng tình nóng bỏng không ngừng truyền đến nơi sâu nhất trên người từ nơi hai người giao hợp, từng chút từng chút. Ngay sau đó là xúc cảm bị đốt cháy tựa như pháo hoa, nổ vang đùng đùng khiến đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, tầm nhìn phía trước cũng trở nên mơ hồ. Cô chỉ có thể "Uhm uhm a a" mà rên rỉ, " Ô.. Quá, quá sâu, cầu xin anh!.. Sắp, sắp đâm thủng rồi.."
Cố Chính Tắc thấy cô đã thích ứng, đơn giản kích thích vòng eo mạnh mẽ thúc vào, Cố Khấu chưa trải qua việc bị đâm đến mạnh mẽ như vậy, chưa đến vài cái đã ra tới, trên đùi ẩm ướt dính nhớp đầy chất lỏng không nhìn ra được là dịch bôi trơn hay dịch ngọt của cô tiết ra, tạo thành hỗn hợp trong suốt từng dòng chảy xuống đất. Cố Khấu nói không ra hơi; " Em.. Em không được.. Cố tiên sinh, em không chịu nổi "
Cảm thấy em trai nhỏ của mình bị huyệt nhỏ của Cố Khấu kẹp chặt đến phát đau, bên trong bị vách thịt kích động mặt ngoài bị quấn lấy buộc phải luận động, eo từng trận tê mỏi, mắt thấy sắp phải giao nộp vũ khí liền vội vàng rút ra.
Lúc này âm thanh rên rỉ của Cố Khấu lại giống như bị xuân dược kích thích mà nhỏ giọng: "Cố tiên sinh.."
Cố Chính Tắc quen cửa quen nẻo, nhất thời luyến tiếc mà tạm tha cho cô, bế lên lật người Cố Khấu lại để hai người đối mặt với nhau, thẳng tiến vào trong huyệt nhỏ. Không nghĩ đến cô vì cái gì mà lại ôm cổ anh không buông, trong miệng lẩm bẩm: "Cố tiên sinh, em như vậy sẽ ngã xuống..?"
Giọng nói thiếu nữ ngây thơ nhưng khàn khàn đầy mị hoặc, không biết sao lại mạo hiểm phạm vào điều ngu ngốc đến như vậy.