⬅ Trước Tiếp ➡
Dịch bôi trơn là lành lạnh, thoa rất nhiều, cảm giác chạy dọc theo làn da xuống bắp đùi. Cố Khấu đem mặt chôn ở trong chăn, hàm răng lén lút nghiến chặt vào nhau. Cố Chính Tắc đem cô túm ra, từ phía sau cắn lấy vành tai, một tay tách ra hai bánh bao thịt che lối đi phía dưới, lại lung tung thoa một ít dịch bôi trơn lên, lần này cô không chịu được cảm giác lạnh làm da dưới bắp đùi cũng hơi co rụt lại, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ thật nhỏ: "Ô.."
Cố Chính Tắc đỡ cây gậy đang giương cung bạt kiếm của chính mình ở giữa hai chân, men theo tác dụng của dịch bôi trơn, chậm rãi đẩy ra hai cánh môi, cắm vào lối đi nhỏ hẹp ở giữa. Mới vừa nhét vào một cái đầu, Cố Khấu trở tay lung tung đẩy đẩy bụng anh, lại không dám than đau, nói năng lộn xộn mà nhỏ giọng xin tha: "Cố tiên sinh, em sai rồi.."
Cô nói chuyện giọng như muốn khóc, lại không biết Cố Chính Tắc bị trêu chọc đến dưới thân như có một ngọn lửa càng bùng cháy dữ dội, ngay lúc cô có ý muốn nhẹ nhàng thoát ra, anh cắn răng vỗ lên mông nhỏ một cái tát, càng mãnh liệt thọc vào rút ra, bàn tay to kéo hai cánh mông thịt, khiến huyệt nhỏ nơi hai người kết hợp càng bị mở rộng ra thêm, ngay cửa sau cũng đều bị kéo lộ ra một cửa động tinh tế, giống như cái miệng nhỏ đang hô hấp mà hít vào thở ra.
Trong phòng khách sạn an tĩnh phát ra tiếng động, tất cả đều là tiếng cơ thể va chạm theo tiết tấu, cùng với tiếng nước dính nhớp. Cố Khấu quỳ hai chân, thân trên áp vào chăn bông trên giường lớn, phía sau bị anh cắm vào chỉ có thể mở miệng nhỏ ra hô hấp, như cá vớt lên khỏi mặt nước, mơ hồ rên rỉ.
Cố Chính Tắc cúi người xuống cắn vào phía sau cổ, nghe thấy cô miệng nói không rõ ràng mà vội xin tha: "Đừng, đừng cắn.. Ngày mai bọn họ sẽ thấy.. Cố tiên sinh, uhm.. Quá, quá sâu rồi.. Ô.."
Cố Chính Tắc ngừng một chút, ngược lại lại dùng sức lột da xé thịt mà cắn, Cố Khấu vốn chỉ là hơi thở hổn hển chợt sau cổ truyền đến cơn đau muốn thấu tim, hốc mắt lập tức đau xót rơi nước mắt, từng giọt từng giọt lăn xuống, theo bản năng lẩm bẩm: "Anh là chó à?", đương nhiên lời này cô không để anh nghe thấy.
Cố Chính Tắc thật ra là đang xả giận, từ phía sau đem cô bế lên, để lưng cô dán trước ngực mình, một bàn tay vuốt ve bụng nhỏ phía dưới, hơi ấn nhẹ lên da thịt thỉnh thoảng sẽ xuất hiện hình dạng thô dài, chính là cây gậy thịt đang xỏ xuyên qua cơ thể mềm mại phía trước.
Anh giống như đang dạy trẻ con, xoa nắn hình dạng mơ hồ nổi lên trên bụng cô rồi khàn giọng hỏi cô: " Đây là cái gì?"
Bên trong là gậy thịt chèn ép vách tường mẫn cảm, bên ngoài là bàn tay to thô ráp bắt giữ, trong ngoài kết hợp khiến Cố Khấu bủn rủn hóa thành sóng lớn, nỗi niềm không thể diễn tả như giọt mưa tung tăn lan ra khắp cơ thể cô.
Cố Khấu thấy chính mình như đặt trong biển lửa, thở hổn hển không nói nên lời, Cố Chính Tắc lại hung hăng đâm lên, cô đột nhiên không kịp chuẩn bị, "Ô" một tiếng đang tính quăng mũ cởi giáp.

⬅ Trước Tiếp ➡