⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu nghe nói vậy thì lạnh cả người, cô cố gắng nghĩ theo hướng tích cực nhưng vẫn không nhịn được đi hỏi Trần Hựu An đang ngồi trên sô pha chỉ huy trò PUBG, vừa đánh game vừa vội trả lời cô: "Chính là Cố tổng đó. Trương Phồn Vũ và Cố tổng là thanh mai trúc mã, có thể lần này cô ấy về nước là vì chuyện này."
Trần Hựu An đang mải chơi game nên tích chữ như vàng, thế nhưng tin tức cô ấy đưa ra lại rất có sức oanh tạc.
Cố Khấu không biết ý của cô ấy nói đến là Cố Chính Tắc hay là tiểu Cố tổng, trong lòng như đạp phải mìn, chưa kịp suy nghĩ cho kỹ.
Trịnh Tử Quân đổi rượu cho Trương Phồn Vũ xong lại cầm bút đến tìm cô, bàn tay khéo léo đặt trên eo của cô, không cho cô cơ hội từ chối, "Chúng ta ra ban công kí tên đi."
Trịnh Tử Quân quả thật rất để bụng đến chuyện ký tên này, Cố Khấu cảm thấy trong lời nói của anh có ẩn ý, nhẫn nại theo anh ta ra ban công.
Trên ban công mở nửa cánh cửa sổ, gió thổi qua ít nhiều cũng mang theo hơi lạnh, Cố Khấu không muốn bị cảm, cũng không muốn qua loa lấy lệ nên vội ký tên xong định đi khỏi. Nào ngờ Trịnh Tử Quân lại kéo tay cô, mỉm cười nói, "Cô Cố đợi một chút, ông chủ của tôi có chuyện muốn nói với cô."
Thì ra là đã đợi cô ở chỗ này.
Mấy câu nói lấp lửng của Truong Phồn Vũ vậy mà đều có ẩn ý, Cố Khấu mơ hồ cũng biết được chuyện gì đã xảy ra, cảm thấy trong lòng hơi chùn xuống, giọng chua xót.
Cô không biết phải ứng phó trong tình huống này như thế nào, cũng không muốn nán lại lâu. Còn chưa kịp mở cửa ban công đi ra thì Trương Phồn Vũ đã đi tới, trên mặt là nụ cười xã giao giống như Trịnh Tử Quân, "Cô chính là Cố Khấu?"
Cố Khấu cố gắng kiềm chế để không phải lắp bắp trước mặt người khác, chậm rãi nói: "Trương tổng tìm tôi có chuyện gì sao? Nếu không có gì thì tôi xin phép đi trước.."
Chắc là Trương Phồn Vũ cũng cảm thấy lạnh nên đưa tay cài lại nút áo khoác, ánh mắt hình lưỡi dao lướt qua hai đầu vai để trần của Cố Khấu, khóe môi nhếch lên hàm ý khinh miệt.
Thế nhưng miệng lưỡi cô nàng lại rất khách khí, "Nếu cô Cố đây có việc gấp phải đi, vậy tôi xin phép nói thẳng vào vấn đề. Tôi là vị hôn thê của Cố Chính Tắc, vì trước đây cha tôi có làm ra vài chuyện xấu đến nỗi chúng tôi phải tạm xa nhau mấy năm, nhưng mà những việc này sẽ không thể ảnh hưởng đến tình cảm của chúng tôi sau này."
Cố Khấu bất giác siết chặt tà váy trong tay.

⬅ Trước Tiếp ➡