Vừa nãy đọa diễn Ngô có giới thiệu sơ qua, người này tên là Trịnh Tử Quân, là nhà đầu tư mà bên sản xuất mới kéo về được.
Cố Khấu tuy rằng không tin mình có fan hâm mộ theo đuổi nhưng cũng rất kinh ngạc, vội vàng đi tìm bút, chạy đi tìm Lâm Văn Phi, "Đàn anh, anh có bút không?"
Lâm Văn Phi lười đi xã giao nên trốn trong phòng thay đồ uống coca viết kịch bản, "Không có, Em tìm bút để làm gì? Viết thư tình hở?"
Từ sau khi anh vạch trần tâm tư thầm kín của Cố Khấu thì lời văn vẻ chẳng mấy khi nói, mà toàn nói chuyện đâu không, giống như hận không thể chọc cô giận dữ, xấu hổ chết mới thôi.
Cố Khấu tức giận, nghiến răng nói, "Em tìm bút cho anh rạch mặt tiểu nhân!" Cô giữ cửa mở rồi quay người đi.
Trịnh Tử Quân cũng rất ân cần, đem đổi ly rượu trong tay cô thành soda, nháy mắt nói, "Để lát nữa anh tìm bút cho em, anh đi tiếp một ông chủ trước đã, xin lỗi không thể trò chuyện với em tiếp được."
Cố thị cũng là nhà đầu tư lớn nhất trong bộ phim này nhưng Cố Khấu không biết Cố Chính Tắc có đến hay không nên vẫn chú ý đến chỗ cửa ra vào.
Trịnh Tử Quân vừa nói đến 'phải tiếp một ông chủ', Cố Khấu đã để ý thêm vài lần nhưng chỉ thấy ở cửa ra vào là một cô gái, vóc dáng cao gầy, mặc một bộ tây trang màu trắng, vẻ ngoài rất có khí chất có điều cằm độn hơi dầy nên tổng thể không cân xứng cho lắm.
Đạo diễn Ngô "Ớ' một tiếng, "Đây là ai ta?"
Trần Hựu An là người có địa vị lớn nhất ở đây đang cắm mặt chơi game, nghe thấy vậy cũng nhìn lướt qua, "Trương Phồn Vũ, chẳng lẽ bộ phim này là do cô ấy đầu tư? Cô ấy về nước lúc nào vậy? Nãy giờ chưa nhìn thấy Cố tổng nhưng lại mọc đâu ra thêm một người này."
Cố Khấu không biết Trương Phồn Vũ, hình như loáng thoáng có nghe nói công ty đầu tư lần này là Di Kim, tổng giám đốc của họ là họ Trương, đại khái chắc là người này.
Nghe trong lời nói của Trần Hựu An, Trương Phồn Vũ và Cố Chính Tắc hình như có quan hệ với nhau.
Nhìn thấy Trương Phồn Vũ lập tức ngồi xuống chính giữa của ghế sô pha thì lập tức bị mọi người xung quanh mời rượu tiếp đón.
Đạo diễn Ngô giống như lính bị bắt đi cảm tử, nhanh chóng bưng ly rượu cố ép mình phải đi xã giao.
Tiếng cười sang sảng của Trương Phồn Vũ không ngừng vang lên, không biết có người hỏi câu gì đó, Trương Phồn Vũ cười nói: "Mọi người hỏi sai người rồi, hỏi tôi không bằng đi hỏi Thịnh tổng đi."
Có người nói: "Tại vì chúng tôi chưa gặp được Thịnh tổng mà."
Trương Phồn Vũ chớp mắt, "Vậy thì đúng rồi, ngay cả Thịnh tổng thấy đầu không thấy đuôi tôi còn không gặp được huống chi nói đến Cố tổng?"
Mọi người xì xào một trận, sau đó là tiếng cười to của Trương Phồn Vũ, "Vậy thì sao? Anh ấy chơi chuyện của anh ấy, tôi chơi chuyện của tôi, mà tôi cũng không rảnh." Lại quay sang nói với Trịnh Tử Quân: "Tôi không uống nước trái cây, đổi rượu cho tôi."