⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu lúc nãy cũng vừa mới nhìn qua bảng hot search. Đúng là gần đây Đỗ Dương có phim mới sắp chiếu, chuyện tai tiếng đối với tiền đồ của một diễn viên là không tốt, nhưng suy cho cùng thì tai tiếng cũng là cách để nổi tiếng, trước khi phim mới được chiếu lên thì xào một chút thông tin dư luận cũng là chuyện bình thường.
Cố Khấu cũng không thân thiết gì mấy với Đỗ Dương, càng không thể đi hỏi chuyện với Cố Chính Tắc được cho nên đến cùng thì cô cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.
Bất quá một tổng giám đốc tư bản độc tài như anh sẽ không có chuyện một hai lần đi dính tai tiếng với nữ minh tinh nào. Ít nhất thì anh khẳng định sẽ không phối hợp với Cố Khấu, lần này nếu không sai thì chính là một phía Đỗ Dương hoặc là đám săn tin tự ý làm.
Cố Khấu cắt tóc xong xuôi lại đến văn phòng của Dương Diệu Nghi để lấy kịch bản.
Hôm nay không phải thời gian làm việc nên tầng văn phòng không có bóng người, ngay cả máy lạnh trung tâm cũng không mở, trên hành lang im ắng.
Cô đi ngang qua một phòng họp nhỏ, nghe thấy tiếng 'bốp' giòn tan vang lên, không biết là ai mới lãnh ngũ long trảo xong.
Cố Khấu mang đầy sự hiếu kỳ bước lại gần, lại nghe thấy bên trong truyền ra tiếng khóc rống.
Cố Khấu nghe ra là tiếng của Đỗ Dương, theo bản năng dừng bước chân lại, không nén được tính tò mò nhìn qua khe cửa.
Đỗ Dương đang ngồi trên ghế tựa, bụm mặt khóc như Thị Mầu đổ oan Thị Kính, đối diện là người đại diện của cố ấy đang vô cùng bức bối đập bàn xô ghế, biến văn phòng thành một mớ hỗn độn, "Con mẹ cô là cái thứ chân dài não ngắn à! Ngày thường chọc chỗ nọ chỗ kia không nói, bây giờ thế éo nào lại dám nhổ lông trên bờm sư tử?!"
Đỗ Dương bật ngược lại, "Tôi nào có biết sẽ như vậy đâu? Tôi chỉ là.."
"Cô chỉ là cái gì? Cô tự ý lấy Cố tổng làm người nâng kiệu cho mình, Cố tổng xử cô còn chưa tính, còn chờ mong bên kia sẽ không vả mặt cô sao? Bây giờ thì tốt rồi, tài chính bị bên đó cắt, truyền thông cũng bị chặn, cô muốn thì tự đi mà làm."
Đỗ Dương lại khóc rống lên, "Làm gì? Chẳng lẽ anh cũng muốn bỏ mặc tôi?"
Người đại diện tức đến mức vỗ ngực dậm chân, "Bà cô của tôi ơi, tôi quản cô như thế nào được? Bên kia đang nổi giận, phong sát cô là còn nhẹ!".
Cố Khấu sợ bọn họ phát hiện, chỉ dám nghe đến đó, lắp bánh xe vào chân nhanh chóng chạy mất. Cô vội đón thang máy đi xuống lầu, xuống đến bãi xe lập tức gọi tài xế đến đón trở về đoàn phim. Cho đến khi xe đã trở về đoàn phim mà tim đập còn rất nhanh.
Anh tài xế của đoàn phim hỏi: "Cô làm sao vậy? Không khỏe sao?"
Cô không biết "bên kia" là ý chỉ ai, nghe ra không phải là nói đến Cố Chính Tắc, có lẽ là nói đến bộ phận quan hệ công chúng của Cố thị, nhưng Đỗ Dương chỉ xào một cái tai tiếng đã bị hốt hàng như vậy..
Cô chỉ may mắn là mình không có một tấc lại muốn thêm một thước mà thôi.

⬅ Trước Tiếp ➡