Cố Khấu hoảng hốt cố nhớ lại cả nửa ngày, cô không biết lúc đó mình đã gọi tên của ai.
Trong lúc đầu óc quay cuồng, hút thở không thông làm cô cảm thấy mình như cá dưới nước bị kéo lên bờ, liều mạng giãy giụa la hét chói tai, giống như muốn tìm một dòng thủy triều cuốn mình lên cao, đưa cô trở về với biển rộng.
Nhưng mà Cố Chính Tắc là biển rộng của cô hay sao?
Có lẽ là trong tiềm thức cô biết được ba mẹ mình không còn nữa, Cố Mang còn nhỏ, không ai có thể giúp được cô, ngoại trừ Cố Chính Tắc, cũng chỉ có Cố Chính Tắc.
Cũng có lẽ không vì nguyên nhân nào cả, lúc cô ở thời điểm tưởng chừng như sắp chết đi thì trong đầu chỉ nghĩ đến sáu chữ, 'Cố tiên sinh', 'Cố Chính Tắc'.
Cố Khấu không xác định rõ ràng được, mà có xác định rõ ràng cũng không phải là chuyện gì tốt bởi vì người kia là Cố Chính Tắc.
Bị Lâm Văn Phi nói như vậy, tâm tình muốn ăn chút điểm tâm ngọt của cô cũng không còn, mang tâm trạng lo lắng phập phồng trở về phòng tắm rửa đi ngủ.
Màn hình điện thoại hiện lên thông báo có vài tin nhắn, cô đều gạt bỏ hết, gạt đến cuối cùng nhìn thấy một tấm ảnh mới được thêm vào album ảnh, bối cảnh phía sau màu đen, ánh đèn lạnh lẽo chiếu vào sườn mặt của người đàn ông, đây là ảnh cô chụp trộm anh lúc ở bệnh viện.
Cố Khấu nhìn chằm chằm vào tấm ảnh chụp nửa ngày, càng nghĩ càng không nghĩ ra, cuối cùng đơn giản đem đầu treo lên cành cây, đếm vài trăm con dê cũng chưa ngủ, vẫn cứ lăn qua lăn lại ở trên giường.
Ngày hôm sau, Vương Thi Giai nhận được điện thoại của cục cảnh sát -- tên say rượu mất tích lâu nay bỗng nhiên xuất hiện, đã sa lưới cảnh sát.
Những thủ tục tiếp theo đều đang được tiến hành, bọn họ chỉ cần chờ tin tức là được.
Cố Khấu nhẹ nhàng thở ra.
Cô vẫn không thể hiểu được chuyện Cố Chính Tắc xả khí giận trên người bọn cướp kia là như thế nào -- rõ ràng cơn thịnh nộ của anh là có nguyên do.
Cố Khấu trước nay vẫn luôn có cảm giác anh cũng là người của giới xã hội đen. Chuyện lần này lại đặc biệt quỷ dị, có người làm ăn chính đáng nào lại đem người sống sờ sờ trói đi một cách tùy tiện như vậy.
Lúc cô quay trở lại công ty có đi cắt tóc một lần, trùng hợp là Dương Diệu Nghi cũng đang làm spa ở đó, cô ấy cũng xem là lịch sự chào hỏi ân cần với Cố Khấu, nói cô đừng nghĩ nhiều, "Với cái đẳng cấp này của Cố tổng, đen vàng xám gì cũng thành màu trắng, em sợ cái gì?"
Cố Khấu cũng nói không rõ chính mình đang sợ cái gì.
Cũng may là Dương Diệu Nghi không cho cô quá nhiều thời gian rối rắm với chuyện này mà vỗ nhẹ lưng cô trấn an: "Chuyện của Đỗ Dương và Cố tổng là như thế nào?". Cảm xúc trên mặt chưa từng nghiêm túc đến như vậy.
Hai ngày nay tai tiếng của Đỗ Dương và 'Bạn trai đại gia' lại rùm beng một hồi.