Cô thấy mình không có việc gì phải trốn tránh nên không ngắt máy, cuối cùng cũng nhận điện thoại.
Lâm Văn Phi ở bên kia hỏi: "Em có tiện nghe máy không?"
Cô nhìn thoáng qua Cố Chính Tắc, cảm thấy Cố Chính Tắc sẽ không để ý chuyện cô từng yêu thầm Lâm Văn Phi, nhưng rốt cuộc lại sợ Cố Chính Tắc nghe được lời mình nói sau lưng anh, "Nói sau được không anh.."
Lâm Văn Phi lập tức đoán được cô đang ở kế bên Cố Chính Tắc, cố ý nói vài câu liên quan đến công việc rồi ngắt máy.
Nếu là trước kia, Cố Chính Tắc không hỏi, cô cũng sẽ không chủ động giải thích, nhưng hôm nay anh đột nhiên lại lật mặt thành người tốt nên Cố Khấu như bị ma xui quỷ khiến nói: "Là một đàn anh thời cấp 3 của em, trùng hợp lại là biên kịch của bộ phim này."
Xe đã đến khách sạn mà đoàn phim đang tạm trú, Cố Chính Tắc cũng giống như không mấy quan tâm đến vấn đề này nên chỉ thuận tiện "Ừm" một tiếng, anh xuống xe nhận cây dù bung ra sẵn của tài xế, rồi mở cửa xe cho cô.
Cố Khấu xuống xe, anh cũng không tránh ra, cô không rõ ý tứ lúc này của anh là gì, có lẽ là muốn cô chủ động một chút.
Cô vươn hai tay ôm lấy eo của anh, nhón chân ôm chặt một chút, "Anh nhanh trở về đi, bên ngoài lạnh lắm."
Cố tổng: Trong lòng còn lạnh hơn ( phun vòng khói )
Cố Chính Tắc bị Cố Khấu ôm một cái lấy lòng vậy mà lại không mấy vừa lòng, ngược lại còn đẩy tay cô ra, nói: "Gần đây cứ ngoan ngoãn ở lại phim trường, nếu không có việc gì thì đừng đi ra ngoài lung tung."
Vừa ra khỏi bệnh viện thì anh giống như đã biến trở lại là con người lạnh lùng chanh sả như cũ.
Cố Khấu cũng không mấy để tâm chuyện này, chỉ có điều trong lòng cô cảm thấy hơi ê một chút, nhớ tới lúc nãy Lý tổng ở phòng bệnh có nói, nào là "chó cùng rứt giậu", nào là "chơi xỏ", tiếng trước tiếng sau đều không giống như người biết kiêng dè là gì.
Cô do dự một chút, hỏi tiếp: "Có chuyện gì sao anh?"
Cố Chính Tắc chưa bao giờ giải thích điều gì với cô, mí mắt cũng không buồn nhấc lên, đưa dù cho cô, "Có vài chuyện."
Ý anh là cô nên trú trong đoàn phim để tránh những sự cố không mong muốn phát sinh.
Cố Khấu cầm ô lẹp xẹp lẹp xẹp đi trở về.
Trời cũng đã khuya, lại đang mưa, bên ngoài khách sạn không có mấy người, chỉ có một người đang đứng dựa vào máy bán hàng tự động để nghe nhạc, cô đến gần mới phát hiện người đó là Lâm Văn Phi.
Cố Khấu không biết anh có nhìn thấy Cố Chính Tắc đưa mình trở về, trong lòng có chút bồn chồn, bước chân lẹp xẹp lẹp xẹp càng trở nên nhỏ nhẹ hơn.
Một tay cô đang cầm hộp bánh ngọt, tay kia quơ quơ trước mặt anh, "Đàn anh! Anh đứng đây làm gì?"
Cố Khấu bọc người lại giống như cái bánh chưng, hơn nửa mặt đều bị che phủ, nhưng mà Lâm Văn Phi cũng không cần do dự đã nhận ra cô.
Anh tháo tai nghe ra hỏi cô: "Em tính làm người tuyết à. Bộ lạnh lắm sao?"