⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc tới thăm bệnh cô đi tay không tới, không ngờ lúc về còn được cho thêm phần mang về, làm cho cô nhớ đến lúc nhỏ đi thăm nhà người thân mỗi dịp tết, bầu không khí bất giác có thêm vào phần vui vẻ.
Trợ lý của anh ngày thường không thích đi hầu hạ người khác như vậy, Cố Khấu trong nhất thời mơ hồ nhận lấy, chờ xe lăn bánh đi rồi mới phản ứng lại, "Em không ăn hết chỗ này được đâu."
Cố Chính Tắc nhìn cái hộp to oành trong lòng cô mà không hiểu sao trợ lý của mình hôm nay lại đối xử ân cần với cô như vậy, nhíu mày, "Ăn không hết thì bỏ đi."
Cố Khấu vội vàng nói: "Không sao, trợ lý Lưu sợ lãng phí, đoàn phim nhiều người như vậy, mỗi người một ít là hết thôi. Diễn viên đều không ăn đồ ngọt, nhưng mà mọi người trong tổ đạo diễn và tổ biên kịch mỗi ngày đều phải thức đêm, lúc về em sẽ chia cho bọn họ.."
Có lẽ là do lúc ăn cơm cô đã nói rất nhiều chuyện liên quan đến đoàn phim nên lời vừa nói ra thì không ngừng lại được. Nói được một nửa thì cô ý thức được Cố Chính Tắc không hỏi đến những chuyện này nên kịp thời ngừng miệng lại, "Thật .. thật ra không cần bỏ đi đâu."
Trong xe im lặng một lúc, Cố Chính Tắc đột nhiên hỏi không đầu không đuôi: "Tổ biên kịch có mấy người?"
Cố Khấu không hiểu anh hỏi vấn đề này là có ý gì, có lẽ không phải đang hỏi Lâm Văn Phi nên thành thành thật thật trả lời anh: "Ba người."
Cố Chính Tắc không nói nữa.
Bên ngoài đang mưa, trận mưa lạnh lẽo cuối mùa thu làm rơi những bông hoa xuống trên nóc xe, lặng yên nhưng cũng rất nhẹ nhàng.
Tài xế đang mở radio, người dẫn chương trình trên đó đang đọc bản tin thời tiết, "Thời tiết đã bước sang tháng 11 nhưng trời vẫn còn mưa. Có khả năng trận tuyết đầu mùa năm nay sẽ đến rất muộn, rất nhiều người vẫn đang trông ngóng mùa tuyết năm nay nhưng dù trông mong mỏi mòn thì tuyết vẫn chưa rơi .. Thế nhưng nhiệt độ rất nhanh sẽ xuống dưới 0*C, vậy nên hy vọng là tuyết sẽ rơi trước cuối tháng này."
Trên kính cửa xe bám một lớp hơi nước mỏng, Cố Khấu nhìn thấy mà trong lòng ngứa ngáy, tranh thủ lúc Cố Chính Tắc không để ý thì để lại một dấu ấn hình nắm tay lên cửa kính, để lại bốn chấm nhỏ thành hình như một dấu chân, sau đó thì nhanh chóng lau đi.
Kết quả chưa xong thì điện thoại vang lên, Cố Khấu luống cuống tay chân nghe điện thoại, Cố Chính Tắc vừa nhìn qua đã thấy ngay dấu ấn nho nhỏ trên cửa kính xe hơi.
Biểu cảm của Cố Chính Tắc quả thật có thể nói là "Không biết nên khóc hay nên cười" để hình dung, Cố Khấu hiện tại cũng không kịp lau, mặt đỏ tai hồng trả lời điện thoại của Vương Thi Giai bên kia: "Dạ, em sẽ lập tức quay lại. Chị không cần chờ em, cứ nghỉ ngơi trước đi.. Bất quá em có mang theo điểm tâm ngọt, hay là đợi lát nữa chị qua chỗ em lấy về đi?.."
Chờ đến khi Vương Thi Giai cúp điện thoại, Lâm Văn Phi lại gọi tới. Cố Khấu cảm thấy Cố Chính Tắc giống như có mắt thần vừa liếc qua đã thấy được tên người gọi là "Đàn anh" ở trên màn hình bởi vì cô thấy anh xoay đầu qua chỗ khác.

⬅ Trước Tiếp ➡