Cuối cùng cô trốn trở về căn nhà trống không của bọn họ, vừa gào khóc, vừa dùng dao gọt hoa quả cắt cổ tay mình.
Lúc đó Cố Mang tỉnh lại, hộ lý gọi điện thoại về nhà, Cố Khấu nhận được điện thoại thì quên đi cái chết. Khi cô chạy như bay đến bệnh viện thì hộ lý hoảng sợ khi nhìn thấy cả người cô đầy máu, cuống quýt nắm cổ tay cô lên xem mới phát hiện ra miệng vết thương đã khô rồi, đến bây giờ cũng chỉ để lại một vết sẹo mờ đến nhìn không ra.
Cố Mang có đôi khi cảm thấy vô cùng bực bội, bởi vì tuổi dậy thì nóng nảy, bởi vì cứ phải lăn qua lăn lại giữa trường học và bệnh viện, bởi vì cậu không hiểu được công việc của Cố Khấu vất vả như thế nào, bởi vì cậu không đủ khả năng để quan tâm đến những chuyện dư thừa khác.
Chỉ khi nhìn thấy được vết sẹo mờ nhạt trên tay Cố Khấu, bất tri bất giác cậu tự mình bình tĩnh lại.
Bởi vì trên trái đất có 7 tỷ người, giữa biển người mênh mông như vậy, chỉ có hai người họ là máu mủ ruột thịt, cùng sống cùng chết.
Cố Khấu tự cắt chính là mạch máu trên cơ thể cô, nhưng vết sẹo đồng thời cũng tồn tại trong cơ thể của Cố Mang, giống như hai người có thể san sẻ đau đớn cho nhau, cũng có thể chia vui cùng nhau. Giống như phần bánh kem này, bởi vì Cố Khấu thích nên Cố Mang mới cảm thấy nó ăn ngon.
Cố Mang lôi kéo Cố Khấu đi một vòng các nhà hàng trong trung tâm thương mại, cuối cùng vẫn bị Cố Khâu kéo đi siêu thị mua thức ăn.
Thức ăn mà cậu có thể ăn không nhiều, mấy năm trở lại đây, mặc dù không thấy cô động dao động chén lần nào nhưng Cố Khấu đã lột xác thành một siêu đầu bếp.
Cũng may Cố Mang không kén ăn, cậu có thể vui vẻ chờ đợi cũng với Cố Khấu. Đúng là siêu thị có lúc sẽ bị đứt hàng, Cố Mang vừa la vừa hét đọ sức đọ tài tranh giành đồ ăn với mấy bác gái, đem những gì cướp được chất đầy vào trong xe đẩy mua hàng.
Cố Mang chỉ lo mua sắm, Cố Khấu nhìn đầy xe đều là nguyên liệu nấu ăn xa lạ thì da đầu căng ra, ngượng ngùng nói mình sẽ không nấu, nhân lúc Cố Mang không chú ý lén tra thực đơn trên mạng. Cô còn chưa kịp xem công thức vài món thì Cố Chính Tắc đã gọi tới.
Mới thoát được dâm uy của kim chủ mấy tiếng, ngay cả bóng ma của Cố Chính Tắc còn chưa kịp tan, Cố Khấu theo bản năng ưỡn thẳng sống lưng thiếu điều cúi chào trong siêu thị, ".. Cố tiên sinh?!"
Cố Chính Tắc đại khái là đang ở trên xe, nghe được bên này tiếng quảng cáo ồn ào trong siêu thị thì ngừng một chút, "Em ở đâu?"
Cố Khấu không hiểu ra sao, nhìn một vòng bốn phía xung quanh, "Em ở siêu thị.."
Đại gia như Cố Chính Tắc có lẽ cả đời cũng không biết bên trong siêu thị là như thế nào, "..Em đi siêu thị làm gì?"
Cố Mang đẩy xe đi tính tiền, quay đầu lại khoa chân múa tay với cô: "Chị ơi, có thể tính tiền trước được không? Chị có thẻ thành viên không?"
Cố Khấu luống cuống tay chân nói: "Không có!.. Không phải, em đi siêu thị mua đồ ăn!"
Cố Chính Tắc dứt khoát lưu loát nói: "Siêu thị nào?"