Khí hậu ở thành phố T khô ráo, bởi vì nằm ở vĩ độ cao nên khí lạnh đến rất sớm, cây bạch quả mọc bên ngoài sân bay đã thay lá, lá màu hoàng kim lộng lẫy theo gió đung đưa, hơn nữa bầu trời một sắc xanh trong trẻo, tạo thành phong cảnh rung động lòng người.
Hôm nay là thứ sáu, Cố Khấu vốn dĩ đã làm tốt công tác tư tưởng để tiếp tục hầu hạ kim chủ cuối tuần này, không ngờ rằng Cố Chính Tắc vừa lên máy bay đã liên tiếp nhận 7 8 cuộc điện thoại, quả nhiên là ông chủ thì lúc nào cũng bận rộn.
Cố Khấu tranh thủ lúc anh không nhận điện thoại, đánh liều hỏi: "Cố tiên sinh, cuối tuần anh có việc bận sao?"
Cố Chính Tắc trăm công nghìn việc nhín chút thời gian nhìn cô một cái, "Có"
Cố Khấu lại hỏi: "Đêm nay thì sao? Đêm nay cũng có việc sao?"
Cố Chính Tắc vừa ký tên vừa nói: "Có. Sao vậy?"
Mặc kệ Cố Chính Tắc là thật sự có việc hay là giả vờ có việc, tóm lại ý là cuối tuần này Cố Khấu không cần bồi ăn bồi ngủ với anh.
Cố Khấu trong lòng mừng rỡ muốn tung bông tung hoa, nhưng vì muốn chừa cho Cố Chính Tắc mặt mũi nên cố ý làm ra vẻ thật đáng tiếc, lưu luyến không rời nói: "Nếu Cố tiên sinh có việc, vậy cứ cho em xuống cửa hàng Starbucks phía trước là được rồi, em sẽ tự về công ty."
Cố Chính Tắc "Hừm" một tiếng, không có gì dị nghị, bất quá không cho cô xuống của hàng Starbucks gần sân bay mà chở cô đến thẳng công ty.
Cố Khấu đóng cửa xe xuống xe, đoan trang mỉm cười nhìn theo Cố Chính Tắc đi xa, ngay lập tức trở lại bản tính vốn có, vui vui vẻ vẻ gọi điện thoại cho Cố Mang, "Em tan học chưa? Chị đi đón em về nhà!"
Gan của Cố Mang bị tổn thương trong lần tai nạn xe năm đó, trước đến nay cũng không chữa khỏi hoàn toàn, mấy năm nay không biết ra vào bệnh viện bao nhiêu lần, bây giờ vẫn đang chờ đợi thời cơ để làm phẫu thuật thay gan cho nên việc ăn uống yêu cầu rất kỹ lưỡng. Cố Khấu chỉ dám cho em trai ăn hai muỗng bánh kem đã vội cướp muỗng lại, "Không cho ăn nữa!"
Cố Mang chỉ mới học lớp 11, sức ăn rất lớn nhưng đối với cô chị già đề cao lối sống dưỡng sinh này cũng đành cho qua, dựa vào ghế, mút cho sạch chocolate dính trên ngón tay.
Trên cổ tay trái của Cố Khấu có một vết sẹo rất nhạt, nếu nhìn sơ qua sẽ không phát hiện ra nhưng Cố Mang vẫn luôn nhìn chăm chú vết sẹo kia ngây người.
Thời điểm hai năm trước lúc tai nạn vừa mới xảy ra, Cố Khấu thậm chí từng tự sát một lần.
Bởi vì hài cốt của cha mẹ vẫn chưa được an bài thỏa đáng, tiền mua huyệt, tiền hỏa táng, tiền lễ tang, tất cả đều không biết xoay sở như thế nào. Chưa kể phẫu thuật cấp cứu của Cố Mang cứ hết lần này đến lần khác, nhiêu đó cũng đủ làm suy sụp một con người.
Chi phí một ngày ở phòng chăm sóc đặc biệt ICU* đối với cô học sinh mới cấp ba như Cố Khấu khi đó là một số tiền trên trời. Ở thời điểm khó khăn nhất Cố Khấu từng có lần 5 ngày không chợp mắt, vẫn ngồi canh bên ngoài phòng bệnh của em trai.
*Intensive unit care