May mắn khi đó trời đã tối rồi, bằng không Cố Khấu sẽ phải xấu hổ vì bị anh nhìn thấy vẻ mặt đỏ bừng của mình.
Cô nhớ rõ trên con đường kia có rất nhiều rất nhiều cây ngô đồng, ban đêm ánh đèn đường mờ nhạt, Lâm Văn Phi đứng cách đó không xa, tay đút vào trong túi quần thể thao, phong lưu thoải mái, tuổi trẻ phóng khoáng.
Lâm Văn Phi như vậy đi làm biên kịch phim điện ảnh, cũng không phải là chuyện bất ngờ gì, chỉ có điều vòng tròn này rất nhỏ, Cố Khấu tham gia cái vòng này hai năm cũng chưa gặp được anh.
Thử vai rất thuận lợi, Cố Khấu vốn dĩ trong lòng bồn chồn, nhưng hai cảnh diễn thế nhưng cảm thấy thuận buồm xuôi gió, dần dần cảm thấy nhẹ nhàng hơn.
Nhân vật nữ là một học sinh cấp 3, Cố Khấu trùng hợp mặc áo thun trắng và quần jean, tóc cột đuôi ngựa, trẻ trung thanh thuần.
Tổ đạo diễn cũng rất vừa lòng, vài người nhỏ giọng thương lượng một chút, lại lấy thêm kịch bản của hai cảnh, muốn cô và bạn diễn nam đang thử vai ở trường quay diễn thử, thế nhưng cũng không tồi.
Cuối cùng buổi thử vai kết thúc, Lâm Văn Phi tự mình đưa cô ra ngoài, "Cố Khấu."
Cố Khấu vội vàng nói: "Không cần đưa em!"
Lâm Văn Phi giống như ngủ không đủ giấc, nhưng tâm tình lại rất tốt, cười tủm tỉm nói: "Không cố ý đưa em đi đâu, anh tiện đường đi mua cà phê. Em uống gì?"
Cố Khấu đành phải tùy ý anh.
Kỳ thật vụ tai nạn xe cộ kia là chuyện xảy ra sau khi thi đại học, khi đó Cố Khấu vì một đống chuyện vội đến đầu óc choáng váng, chờ đến sau khi xuất đạo đóng phim, tuy rằng nhận được giấy báo trúng tuyển của đại học P, nhưng cũng không có thời gian gặp lại anh, qua loa đi báo danh nhập học, được một thời gian lại phải làm thủ tục tạm nghỉ.
Nói ngắn lại, hiện tại sinh hoạt của cô hoàn toàn khác với những gì đã từng tưởng tượng khi đó.
Lâm Văn Phi vẫn là dáng vẻ như trước kia, còn được tự do tung hoành ở vị trí mà mình mong muốn, từng chút một tiếp cận với lý tưởng của bản thân, quá trình cho dù gian khổ cũng vô cùng hạnh phúc.
Mà cô lại càng ngày càng xa với cuộc sống mà mình đã từng tưởng tượng, mỗi ngày trôi qua lại càng cảm thấy tương lai càng thêm ti tiện vô vọng, bởi vì cô đã đem bán đi chính bản thân mình.
Cố Khấu nghĩ nếu Lâm Văn Phi biết cô hiện tại là diễn viên nữ bị người ta bao dưỡng thì anh sẽ nghĩ cô là người như thế nào. Cô bối rối vuốt lại tóc.
Lâm Văn Phi nhét hai tay vào trong túi quần jean, vừa đi vừa nói chuyện: "Không phải em thi đậu đại học P sao?"
Cố Khấu ấp úng nói: "A.. Sao anh biết?"
Lúc Lâm Văn Phi cười sẽ để lộ hai hàm răng trắng sáng, rất giống như ánh mặt trời, y như nam chính trong quảng cáo kem đánh răng vậy, "Anh từng xem danh sách sinh viên mới ở trong hội sinh viên!.