Gương mặt đã từng gặp vô số lần ở trong trường học kia cứ lướt qua lướt lại trong đầu cô, một cái tên suýt nữa cô đã buộc miệng nói ra, cuối cùng cũng chỉ gọi một tiếng: ".. Đàn anh?"
Mấy nhân viên công tác phụ trách buổi thử vai hôm nay đều cười, trong số đó, vị phó đạo diễn nói: "Lâm Văn Phi liệu sự như thần, vừa rồi cậu ấy còn nói Cố Khấu mà gặp cậu ấy khẳng định sẽ không phản ứng kịp."
Lâm Văn Phi cười nói: "Đừng hù dọa cô ấy mà."
Cố Khấu nhớ rõ năm lớp 10 cô là lớp phó ban văn nghệ, sau khi tan học còn phải ở lại trang trí bảng tin trên sân thể dục của trường.
Khi đó vóc dáng của cô rất thấp, đem chồng hai cái ghế lên mới với tới, chân đứng trên ghế lắc tới lắc lui mà vẽ bảng.
Đám con trai trong đội bóng rổ đều là lớp 11, đương nhiên rất thích khi dễ con gái, có người nhân lúc đi ngang qua cố ý chạm vào chân ghế, làm cô sợ tới mức mặt trắng bệch, cũng có người cố ý quăng bóng qua chỗ cô, tóm lại cách thức trêu chọc rất đa dạng.
Khi đó có một đàn anh đi ngang qua, thuận tay giúp cô giữ ghế, cười mắng đồng đội: "Rất nguy hiểm, mọi người đừng hù dọa cô ấy."
Sau này Cố Khấu mới biết được người đó chính là Lâm Văn Phi.
Thành tích của Lâm Văn Phi rất tốt, năm ngoái người này nhẹ nhàng vượt qua bốn người để úp rổ thành công, rất thích chơi bóng rổ, mê chơi âm nhạc, thích nhiếp ảnh, còn thích ngắm sao, sở thích trải dài đến mức người khác nghi ngờ có khi nào một ngày của anh ta có 72 giờ hay không.
Tuy rằng Cố Khấu cùng tham gia chung nhóm kịch với anh ta nhưng cũng chỉ ngẫu nhiên mới có thể nhìn thấy nhân vật gây sóng gió này.
Sau này Lâm Văn Phi được cử đi học ở đại học P nên không cần phải tham dự kỳ thi đại học, càng không quay lại trường nữa. Khi đó Cố Khấu rất thích anh, vừa chán nản vừa tràn ngập hy vọng, hăng hái dùi mài kinh sử, thầm thề rằng cô cũng phải học đại học P, cuối tuần nào cũng ở cửa hàng tiện lợi K bên cạnh trường làm bài tập.
Có một lần cô giải không được một đề toán, bỗng nhiên trước mặt xuất hiện một ngón tay, chỉ vào trong đề toán, "Dùng sai công thức rồi."
Cố Khấu không nghĩ tới còn có thể gặp lại anh, "Đàn anh?"
Cửa hàng K đông người nên không còn chỗ ngồi, chỉ một cửa hàng nhỏ này đúng là sức chứa không đủ, Lâm Văn Phi mua kem cho Cố Khấu, rồi ngồi đối diện cô, cầm laptop gõ bàn phím, loại âm thanh không có tiết tấu này nghe rất êm tai.
Lâm Văn Phi không có nói mình đang viết cái gì, Cố Khấu cũng không tiện hỏi.
Cuối cùng lúc hai người tạm biệt nhau cô mới lấy hết can đảm nói: "Đàn anh, bởi vì anh lên đại học P nên trong nhóm kịch có rất nhiều người cũng muốn vào đại học P."
Lâm Văn Phi nghiêm túc suy nghĩ, cuối cùng nhẹ nhàng nói: "Người khác thì anh không biết, nhưng với em mà nói thì không có vấn đề gì."
Cố Khấu sững sờ, ngây ngốc hỏi: "A? Vì sao?"
Lâm Văn Phi nói: "Không phải mỗi lần em đều có thể thi được top 6 sao?"
Thì ra anh có để ý đến thứ tự điểm thi của Cố Khấu.