⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu không ngờ tới nhóm người đang già chuyện ở dưới hội trường đã nhanh chóng nghe tới mấy lời này của cô, thế nhưng vẫn sôi nổi vỗ tay. Cô dự cảm lát nữa mình sẽ bị Vương Thi Giai mắng té tát nên quyết đánh nhanh thắng nhanh, trong lúc tràng vỗ tay còn nhiệt liệt, cô nói không chút e dè: " 'Yêu thầm' là một câu chuyện đầy đau khổ, người trong câu chuyện đó bởi vì đeo đuổi tình yêu mà cả người đầy thương tích, nhưng tôi giống như Ưu Ưu cũng từng đem lòng yêu một người, nhưng kết cục trong phim điện ảnh chưa chắc đã là kết cục ở ngoài đời."
Cô nhấp môi, nắm váy, "Đeo đuổi theo tình yêu có lẽ sẽ mang đến đau thương nhưng bản chất của tình yêu không xấu. Tôi vô cùng cảm ơn cái tình yêu này."
Cố Khấu không biết vì sao cô lại nói những lời này, chỉ là đột nhiên cô muốn bộc bạch nên cứ như vậy mà nói.
Lúc đi xuống khỏi bục nhận thưởng, cô cảm thấy giống như nằm mơ. Âm thanh từ bốn phương tám hướng đinh tai nhức óc, Lâm Văn Phi nói bên tai cô: "Cô đúng là diễn viên trời sinh."
Không phải ai cũng có thể hoàn toàn để lộ ra bản chất thật sự của bản thân dưới ánh đèn, trong âm nhạc và giữa biển người như thế này. Cố Khấu không nhất định là một minh tinh có đầy đủ tố chất nhưng nhất định là một diễn viên xuất sắc.
Lâm Văn Phi và đạo diễn Ngô còn muốn tham dự tiệc hậu lễ trao giải, Trần Hựu An đi cùng cô từ hội trường ra ngoài.
Cố Bác Diễn đang đứng ở cửa thoát hiểm bị gọi mắng cho té tát, nhưng vẫn ưỡn ngực mạnh miệng, "Đúng đó, là em đưa chị ấy ra ngoài đấy, thì sao? Con mắt nào của anh thấy em không bảo vệ tốt cho chị ấy? Em không đáng tin? Em không đáng tin thì sao? Miễn là bạn gái em đáng tin không phải được rồi sao?"
Cố Khấu biết giấy không gói được lửa, nhưng cô không ngờ được lửa lại cháy nhanh như vậy.
Trần Hựu An chậc lưỡi một tiếng, ý bảo Cố Khấu mau lên xe, "Bạn trai tôi bị cô hại thảm rồi. Cô ngốc gì nữa? Mau lên xe đi."
Cố Khấu bò lên xe, nhanh chóng cướp điện thoại của Cố Bác Diễn. Bên kia đầu dây, Cố Chính Tắc đang mắng không ngừng miệng: "Trong đầu em thiếu chất xám hay chó nó ăn mất rồi? Tám tháng! Cô ấy đã sắp.."
Cô nhỏ giọng lên tiếng thử, hy vọng có thể xua tan cơn bão của Cố tổng, "Cố Chính Tắc, đừng mắng mà.."
Cố Chính Tắc còn đang mắng: "Chẳng lẽ em không hiểu nhiệt độ xuống thấp là có nghĩa là gì? Nhanh chóng đưa cô ấy trở về! Còn để anh biết.."
Cố Khấu ưỡn bụng, khom lưng uốn gối nhỏ giọng: "Được rồi được rồi, sao còn mắng nữa? Em sẽ trở về ngay lập tức."
Cố Chính Tắc bên kia dừng lại một chút, ngữ khí bỗng nhiên hòa hoàn lại, "Cố Khấu?"
Cố Khấu biết rõ anh sẽ không thấy vẫn cố gắng gật đầu một cái, nhẹ nhàng nói: "Ừm!"
Đầu dây bên kia yên lặng vài giây, Cố Chính Tắc mới nói: "Chúc mừng Ưu Ưu."
Cầm cúp trong tay hơn nửa ngày mà Cố Khấu vẫn chưa hồi thần lại được, cho đến lúc này, niềm hân hoan từ sâu nơi nào đó bỗng nhiên tuôn trào như mưa trên trời, cô vui đến mức muốn bay lên trời, ôm điện thoại nói lời ngọt ngào: "Cảm ơn anh."

⬅ Trước Tiếp ➡