Cố Chính Tắc ngắt điện thoại, thở dài một hơi. Tính cách của anh xưa nay trầm tĩnh, ngay cả chuyện thu mua thành công dự án hơn một tỷ cũng không có chút cảm giác nào, mặc dù các cấp dưới đang hoan hô ăn mừng, nhưng bây giờ đối mặt với tin tốt này của Cố Khấu anh lại không biết phải biểu cảm như thế nào.
Cố Khấu trên màn hình cũng thấp thỏm không kém gì anh, cô đứng yên ở trên đài, theo quán tính lau hai lòng bàn tay vào trong váy, sợ lát nữa tay trơn không cầm chắc cúp thủy tinh.
Đã lâu rồi cô không đứng trước micro để phát biểu, giống như thời học sinh, đầu óc trống rỗng, hắng giọng thử micro.
Cả hội trường đều bật cười, Trần Hựu An đứng trên bục ra dấu cho mọi người thông cảm chút, chiếu cố cho cảm xúc bất thường của thai phụ.
Cố Khấu hoàn toàn không tìm được chút trạng thái nào trong lúc đang làm chính sự, đầu óc ngây ngẩn, ngượng ngùng chỉ chỉ vào bụng mình: "Anh nhà tôi nói từ lúc tôi mang thai tôi càng trở nên lơ đễnh hơn rồi."
Lần đầu tiên Cố Chính Tắc nghe được cái xưng hô "Anh nhà tôi" này, giống như có một con chim nhỏ đang không ngừng vỗ cánh trong ngực mình, trong lòng bỗng trở nên mềm mại.
Hôm nay cô mặc một cái đầm trắng rộng thùng thình được thiết kế đơn giản, phần váy bên dưới được thiết kế đặc biệt, tầng tầng lớp lớp giống như mây. Vốn dĩ vóc dáng cô nhỏ nhắn, trước kia vì cố gắng ăn mặc cho trưởng thành nên rất ít khi mặc những loại lễ phục bồng bềnh ảo diệu như này. Nhưng bây giờ cô đã làm mẹ, gương mặt nhỏ nhắn như được phủ thêm một vầng sáng rọi, ngay cả lớp váy bồng bềnh mềm mại bên dưới cũng không làm bụng cô hiện lên quá rõ, mang theo một nét đằm thắm mà trước kia chưa có.
Hội trường rất lớn, bên dưới có vô số ánh mắt tò mò nhìn về phía cô, ánh đèn sân khấu từ trên đỉnh đầu chiếu thẳng xuống, vừa yêu kiều vừa rạng rỡ.
Dần dần trong não Cố Khấu chỉ còn lại những trang giấy trắng, bản thảo được chuẩn bị sẵn cho cô, cô cũng quên sạch, ngón tay nắm chặt micro một hồi mới bắt đầu tìm chữ để thay thế, "Cảm ơn liên hoan phim lần này đã tạo cơ hội cho tôi được cùng tranh giải với các bậc tiền bối trong nghề, tôi vô cùng cảm kích. Cũng cảm ơn sự chỉ dẫn và nồi lẩu của đạo diễn Ngô trong quá trình quay hình bộ phim này, cảm ơn các biên kịch đã cùng nhau tạo nên kịch bản này, cảm ơn đạo diễn ánh sáng đã khuyên tôi không cần phải uống trà sữa, cảm ơn diễn viên Trần Hựu An đã mang máy sưởi mini cho tôi.."
Cô vô cùng hối hận bản thân đã không học thuộc lòng bản thảo, bằng không người ngồi bên dưới đã không cười như được mùa vậy. Cô dùng từ ngữ lộn xộn của mình cảm ơn tất cả mọi người trong đoàn làm phim, càng nói, da đầu càng tê dại, ".. Tôi vĩnh viễn không thể quên được những ngày tháng đó. Sau khi bộ "Yêu thầm" đóng máy, tôi cũng giống như Ưu Ưu phải tạm biệt tuổi thiếu niên của mình. Tôi gặp được người mà mình yêu nhất, cùng người đó kết hơn," Cô có chút chột dạ mà cười, "Rất nhanh thôi còn phải sinh con rồi.."