⬅ Trước Tiếp ➡
Nơi đó đã cứng đến mức nóng lên, cô dùng lưỡi thăm dò đè lên phần cán, lại vươn đầu lưỡi ra liếm làm cho nó ướt nhẹp, cô còn hé miệng thổi hơi, làm cho vật kia không có sự kìm hãm của chủ nhân, vừa có hơi gió thổi qua đã kích động đến mức bắn ra, cách một lớp quần lót màu xám đậm đã thấm ra chất lỏng dính nhớp.
Hơi thở của Cố Chính Tắc bỗng trở nên nặng nề. Vị giám đốc lần thứ hai kinh sợ dè chừng Cố tổng đang nắm chặt cây bút, giống như đang tức đến nghiến răng nghiến lợi, lần này không không kiềm lòng được mà hỏi: "Cố tổng không thoải mái sao? Có cần tôi kêu thư ký Lưu gọi bác sĩ hay không?"
"Không có gì." Cố Chính Tắc dựa vào lưng ghế, đầu bút chọt nhẹ lên trán của Cố Khấu, ý bảo cô đừng làm loạn, "Dự tính thời gian hoàn thành là khi nào?"
"À" Giám đốc vội vàng tìm lại tài liệu, "Lĩnh vực dịch vụ nghỉ mát chịu ảnh hưởng rất lớn theo mùa, bây giờ là mùa xuân, dự tính tháng tám là có thể đạt được lợi nhuận mong muốn và hiệu quả tương đương.."
Cố Chính Tắc đột nhiên buông cây bút trên bàn, "Được, tôi hiểu rồi. Tài liệu để lại đây, hôm nay đến đây thôi."
Vị giám đốc ngầm hiểu đây là lệnh đuổi khách, nhưng ông dè chừng Cố Chính Tắc theo quán tính, sung sướng nhất là mỗi lần bị Cố Chính Tắc đuổi ra ngoài, một giây cũng không chậm trễ lập tức cong chân chạy ra ngoài.
Cố Chính Tắc nhấn điều khiển từ xa khóa cửa, sau đó cắn răng nhìn người đang ngồi ở giữa hai chân mình, "Kỳ cục."
Hàm răng trắng tinh của Cố Khấu đang mép quần lót của anh, khuôn mặt bầu bĩnh khẽ nhăn lại, cười nịnh nọt, hàm hồ cãi lại: "Là do anh khi dễ em trước."
Cố Chính Tắc giữ cái ót của cô, nắm tay cô kéo quần lót của anh xuống.
Dương vật vì bị khiêu khích nên đã sưng đỏ từ sớm, vừa được giải thoát đã vươn mình ra ngoài, vì cô ở rất gần nên bị thứ đó đánh lên mặt, vẽ ra một đường nước ướt át.
Cố Khấu cảm thấy không ổn, nhớ tới bản thân còn đang trốn, "Anh vốn là người khi dễ em trước, em mặc kệ, anh không thể làm chuyện này với thai phụ được!"
Nhưng bụng cô đã to, hành động không tiện, còn chưa kịp đứng lên đã bị Cố Chính tắc nhấn người xuống. Anh không chút xấu hổ mà chỉ vào thứ đỏ tím sừng sững giữa hai chân mình, trên mặt vẫn là dáng vẻ lãnh khốc vô tình, "Ngày mai Cố Mang phải họp phụ huynh, em mà không giải quyết thì tự em đi nhé!"
Thầy cô và bạn bè của Cố Mang đều biết cậu có người chị làm diễn viên, không ít người còn theo dõi weibo của cô. Chuyện Cố Khấu mang thai không có thông báo ra bên ngoài nên nếu như cô ưỡn bụng bầu đi họp phụ huynh thì khẳng định sẽ leo lên trang đầu của mấy tờ báo, cho nên mấy ngày trước cô mới trăm đắng ngàn cay năn nỉ Cố Chính Tắc, "Cầu xin anh đó, Cố tiên sinh, anh thay em đi họp phụ huynh một lần đi mà, chờ em sinh Bảo Bảo xong sẽ đền đáp cho anh xứng đáng."

⬅ Trước Tiếp ➡