Cố Khấu còn chưa kịp lấy lại hơi thở đã nghe tiếng bước chân lộn xộn từ bên ngoài, vậy mà thư ký Lưu lại không ngăn những người đó lại, một người dẫn đầu lập tức gõ cửa, nhìn dáng vẻ sẽ xong vào ngay lập tức.
Cố Khẩu hoảng sợ theo bản năng đẩy Cố Chính Tắc ra, đông tác rất nhanh nhẹn, lập tức ngồi xổm xuống dưới bàn làm việc của anh.
Kỹ năng ngồi xổm của cô rất cao siêu, nhìn từ ngoài vào không lộ ra chút nào, sau khi chui xuống rồi cô mới tự giật mình, bởi vì những người đó chỉ mới gõ cửa, vẫn chưa có xông vào ngay lập tức, Cố Khấu cảm thấy có lẽ não mình bị nhúng nước rồi nên không dám lộn xộn, giống như chim sợ cành cong mà ngước nhìn anh.
Cố Chính Tắc trong nhất thời cũng không đoán được cô sẽ hoảng sợ thành như vậy, vừa buồn cười vừa thấy thú vị, thế nhưng anh lại dựa lưng về phía sau, đầu bút gõ gõ trên bàn, "Vào đi."
Nhón giám đốc nối đuôi nhau bước vào văn phòng của anh, Cố Chính Tắc lấy lại dáng vẻ ngày thường nghe bọn họ báo cáo, tầm mắt anh khẽ lướt qua Cố Khấu đang ảo não tự mình gõ đầu mình dưới bàn của anh, đột nhiên anh nhếch mép cười một chút.
Nhóm mấy ông giám đốc chưa từng nhìn thấy anh cười, mặt mày anh vốn đen như đít nồi, vô cùng ủ dột, không cần nổi giận cũng đủ lấy uy rồi, dáng vẻ như tắm gió xuân này làm cho mấy ông giám đốc không khỏi cảm thấy kích thích như đang đóng phim kinh dị, trong lúc nhất thời dừng báo cáo lại: "Tôi, tôi nói sai điều gì sao?"
Cố Chính Tắc ghi chép lại con số trên giấy: "Không có, tiếp tục đi."
Giám đốc cúi đầu đọc số liệu, Cố Chính Tắc đột nhiên cảm thấy giữa hai chân tê rần, là Cố Khẩu đang ngồi xổm bắt đầu không yên phận, bàn tay nhỏ không biết lúc nào đã mở dây lưng của anh ra, giống như con rắn linh hoạt đầy yêu mị, bàn tay mềm mại chui vào quần tây, phủ lên đỉnh đồi giữa hai chân anh.
Phần bụng dưới của anh căng siết lại, nhẫn nhịn đến phát đau, không tiếng động nào mà kéo tay cô qua một bên.
Nhóm giám đốc cũng thả lỏng một chút, vừa báo cáo vừa theo thói quen liếc quan sát Cố Chính Tắc. Cố tổng đang yên lặng cúi đầu xem xét số liệu, tay trái có lẽ là đang cầm điếu thuốc cho nên đặt dưới bàn, làm cho đường cong trên vai trái của anh căng cứng, ngoại trừ cái này ra thì không có gì khác thường. Ông tiếp tục báo cáo: "Lợi nhuận của quý trước có phần giảm sút nhưng so với cùng kỳ năm ngoái thì con số này thật ra.."
Cố Khấu không có việc gì có thể làm, nhìn thấy Cố Chính Tắc mỗi ngày đi làm đều thần thanh khí sảng mà dọa người nên hâm mộ anh muốn chết, hơn nữa hôm nay anh lại khi dễ cô, hại cô ngồi xổm ở đây, mà anh còn cho người vào phòng, vô cùng quá đáng.
Cô không muốn bỏ qua cho anh, hai cái cổ tay bị anh nắm lấy kéo qua bên đùi, cô cũng mặc kệ, quỳ gối trên tấm thảm mềm mại, cúi người chui vào khe hở giữa hai chân anh, cách một lớp vải mút vào.