⬅ Trước Tiếp ➡
Trước khi Trương Trình Hữu ra tay với Cố Đoan Tĩnh đã do dự rất lâu, Trương Phồn Vũ năm đó chỉ mới có mười sáu tuổi, nhìn thấy cha mình đắn đo lưỡng lự cô cũng rất bực mình.
Cũng may cuối cùng Trương Trình Hữu xuống tay một cách thuận lợi. Đương nhiên không cần ông phải tự mình ra tay, chỉ cần giảm bớt lớp bảo vệ thì tự nhiên sẽ có người giết người thay bọn họ.
Lúc Cố đoan tĩnh đẩy cửa xe ra thì cùng lúc đó, Trương Phồn Vũ cũng đang trên chuyến bay quốc tế ngắm từng lớp mây trôi dạt về phía sau.
Cuộc sống mới sắp bắt đầu, cô chưa từng cảm thấy nhẹ nhàng vui vẻ như vậy, mà cô rất nóng lòng muốn biết cái kẻ mắt trên chân mày, bị bạn bè cùng tuổi cho là có trái tim băng giá sẽ có phản ứng như thế nào.
Bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng tất cả nhưng hình như Cố Chính Tắc cũng không tính tìm đến cửa nhà bọn họ.
Tất cả sản nghiệp của nhà họ Cố ở nước ngoài đều bị Trương Trình Hữu nuốt trọn, sản nghiệp trong nước thì 'ốc không mang nổi mình ốc', mối thù hận mà anh không trả được bị anh vứt gọn ra sau đầu.
Trương Phồn Vũ theo thói quen lật xem tin tức trong nước, nhìn thấy anh mười năm như một, khí phách hăng hái, một cảm giác sợ hãi nhè nhẹ toát ra __ thật sự là còn có người máu lạnh vô tình đến như vậy.
Cố Chính Tắc là tên ác nhân bước ra từ giữa đàn sói nhưng cô cùng không phải là đứa con gái sạch sẽ gì. Từ nhỏ Trương Phồn Vũ đã chán ghét mấy cô nữ chính bánh bèo trong phim truyền hình, nếu đường đi không bằng phẳng thì tự chân cô sẽ đạp cho bằng, thứ muốn nắm trong tay mà không nắm được thì cứ thẳng tay mà bỏ đi.
Cô tin tưởng bản thân mình cũng đủ ác độc, chẳng quan tâm anh có kim ốc tàng kiều hay không, cho dù lòng anh không có hình bóng của cô cũng không gì có thể ngăn cản cô.
Trương Phồn Vũ nắm chặt góc áo, cố gắng nhỏ giọng: "Ba em đã chết rồi không phải anh không biết. Chuyện của bọn họ tại sao cứ muốn đổ lên đầu em? Anh, năm đó em mới mười sáu tuổi thì biết được cái gì? Anh cứ muốn khi dễ em sao?"
Cố Chính Tắc không tính cho cô 'em gái' này mặt mũi gì, gương mặt lạnh lùng, "Nói quá rồi. Hôm nay gọi cô đến báo cáo công việc không phải đến kể khổ."
Thấy anh còn cho mình đường lui, Trương Phồn Vũ cười nhẹ, so với những chuyện mà nhà họ Cố gặp trước đây thì cô không thể lấy búa cứng đóng đinh mềm được, "Vậy thì được, em còn tưởng anh muốn trách em. Lúc nhỏ nhà họ Cố đối xử với em tốt như vậy, bây giờ em còn muốn đến thăm dì Khổng nữa đó."
Hiển nhiên là Cố Chính Tắc nghe hiểu những điều này nhưng cũng không tỏ thái độ gì, gọi điện kêu người mang cà phê vào, rồi quay lại nói với cô: "Đừng làm thân thiết như vậy."
Mấy sản nghiệp của nhà họ Cố ở nước ngoài mấy năm trước như cây khô héo, nhờ tay Trương Phồn Vũ mà tươi xanh trở lại, đối với loại người chuyên hăm he miếng bánh trong tay người khác thì anh tuyệt đối sẽ không lật bài ngửa trước họ.
Suốt một buổi không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, Trương Phồn Vũ rất vừa lòng.

⬅ Trước Tiếp ➡