⬅ Trước Tiếp ➡
Trương Phồn Vũ khẽ thay đổi sắc mặt, Di Kim là cái đuôi mà nhà họ Trương để lại trong nước để thám thính tình hình, không có căn cơ gì chỉ được cái là công ty con trên danh nghĩa của Cố thị. Gần đây cô đang cáo mượn oai hùm tên tuổi của Cố thị, múa rìu qua mắt thợ mà xử lý vài chuyện tình thơ tai tiếng của Cố Chính Tắc làm cho những người còn chút lòng nghi ngờ cũng phải ngậm miệng, Di Kim dựa vào đó mới miễn cưỡng vượt qua được ải này.
Cô tự nhận việc mình làm hơi bảo thủ nhưng lại không ngờ được Cố Chính Tắc lại trực tiếp mang Cố Khấu về nhà cũ ở. Trương Phồn Vũ rõ hơn ai hết ý tứ của anh trong chuyện này ____ nhà cũ của họ Cố không tiếp đãi người ngoài, từ nay về sau động đến Cố Khấu cũng giống như là động đến Cố Bác Diễn.
Các hạng mục đang tiến hành của Di Kim đều bị buộc ngừng, hiển nhiên là bức cô phải tự mình đến đây khom lưng.
Mặc kệ cô muốn làm việc gì ở trong nước thì đều phải bước qua cánh cửa này của Cố Chính Tắc.
Trương Phồn Vũ nhìn xuống chiếc nhẫn bằng ngọc màu xanh nước biển trên ngón tay thon gầy của mình, đốt ngón tay bị niết đến trắng bệch.
Cô trở lại chỗ ngồi, vuốt lại tóc, một lần nữa mang lên nụ cười, "Anh à, anh cũng đừng ép người quá đáng, Cố thị vốn dĩ cũng có một phần của ba em, ba em và chú Cố cả một đời đều là anh em với nhau."
Khói thuốc lượn lờ trong khoảng không giữa hai người, Cố Chính Tắc thong thả ung dung phủi phủi tàn thuốc, "Chú Cố của cô đã chết từ lâu. Cô không học được thì trở về hỏi ba cô bốn chữ 'anh em bất hòa' viết như thế nào đi."
Trương Trình Hữu là phụ tá đắc lực của Cố Đoan Tĩnh cho nên Trương Phồn Vũ gần như là trưởng thành ở nhà họ Cố, thành tích của cô rất kém nhưng được cái lanh lợi, hơn nữa từ nhỏ đã xinh xắn đáng yêu nên rất được Cố Đoan Tĩnh yêu thương.
Dưới gối của Cố Đoan Tĩnh có hai người con trai, mà con trai thì ít nói, đứa này hiểu chuyện hơn đứa kia nên ông chăm sóc Trương Phồn Vũ nhiều hơn một chút. Thấy cô không làm bài tập sẽ kêu Cố Chính Tắc, "Làm bài xong chưa? Xong rồi thì chỉ bài cho tiểu Vũ đi."
Cố Chính Tắc biết cô lười nghe chỉ bài, cũng lười chép bài. Nhưng nếu như phải từ chối thì anh càng lười nói chuyện hơn, đem vở bài tập ném cho Trương Phồn Vũ xong ra ngoài luyện bắn súng cho đỡ buồn.
Trương Phồn Vũ thà rằng anh bóc mẽ cô để cô có cơ hội đi méc chuyện của anh, để Cố Đoan Tĩnh có thể mắng anh thì cô mới có cơ hội nói chuyện với anh mấy câu. Nhưng mà Cố Chính Tắc từ nhỏ đã lạnh lùng đến mức không có chỗ hở.
Khi còn nhỏ Trương Phồn Vũ từng rất nhiều lần suy nghĩ liệu anh có biết rằng cô thích anh hay không, sau đó mới dần hiểu ra, anh có thích cô hay không cũng không sao, anh cũng đâu có coi ai trong cái nhà này ra gì đâu.
Kỹ năng đối với phó với mấy loại đấu đá dưới cống ngầm của anh rất thuần thục giống như khách uống trà xem kiến cắn nhau, ánh mắt gần như là khinh rẻ, bao gồm đối với cô.

⬅ Trước Tiếp ➡