⬅ Trước Tiếp ➡
Âm thanh bên ngoài hành lang giống như tiếng pháo ầm ĩ, Cố Khấu muốn ngủ cũng không ngủ được.
Cố Chính Tắc cũng không cãi lại một câu, còn trở tay đóng cửa lại.
Lần này Cố Khấu muốn nghe chỉ có thể nghe được loáng thoáng tiếng răn dạy, " .. Cậu có biết điều hay không? Bộ sách đọc xong thì đốt uống rồi hả? Bây giờ cậu càng ngày càng kỳ cục, tôi thấy cậu sớm hay muôn .. Ba cậu năm đó .."
Còn chưa nói xong nhưng cô càng nghe càng thấy bực mình.
Cố Chính Tắc im lặng nghe vị bác sĩ đó dạy dỗ mấy phút, trong bụng cũng tức tối nhưng Cố Khấu còn trong tay bác sĩ nên anh không nói gì nhiều, đột nhiên nghe được tiếng mở cửa, Cố Khấu thò một cái đầu ra dò xét, tóc rối bời.
Anh cau mày, "Em ra đây là gì? Quay lại."
Bác sĩ Lý mắng anh: "Cậu mắng người bệnh làm gì?" Xong quay sang Cố Khấu nhẹ giọng nói chuyện: "Làm sao vậy? Có phải tốc độ truyền nhanh quá cô chịu không được phải không?"
Cố Khấu bị sốt làm gương mặt đỏ hồng, nghiêm túc cau mày, "Bác sĩ, ông mắng anh ấy làm gì? Là tự tôi không muốn nằm viện đòi về nhà."
Bác sĩ nói: "Cô bị bệnh, cảm xúc nhạy cảm, không muốn nằm viện là chuyện bình thường. Cậu ấy không nên quản cô như vậy."
Trong đầu Cố Khấu "ong ong", tự mình cũng không biết mình đang nói cái gì, nhớ tới biểu cảm của Cố Chính Tắc khi nhắc tới "lão Cố" thì cô như có một hơi mắc lại ngay cổ họng, chậm rãi nói: "Không phải do cảm xúc của tôi yếu ớt, là chính tôi không muốn nằm viện, từ nhỏ đến lớn tôi sợ bệnh viện, tôi có bệnh tâm lý, tôi ở bệnh viện ngủ không được. Là tôi thích anh ấy quản tôi đấy."
Thật ra cô rất dễ ngủ, Cố Chính Tắc cũng không vạch trần cô, nhìn thấy được cô bị sốt đến hồ đồ, nhưng như vậy càng tốt, khóe miệng lập tức vểnh lên.
Bác sĩ Lý bị lời cô nói làm cho kinh ngạc, không ngờ rằng cô nhóc này bệnh đến mức đầu óc lẫn lộn nhưng còn biết bảo vệ người bên cạnh.
Cố Khấu cứng cổ không chịu nhượng bộ, cuối cùng bác sĩ đành phải nhờ y tá ghi lại những việc cần chú ý thành một tấu sớ, quăng vào trong ngực Cố Chính Tắc, tức giận đuổi người, "Dì Khổng có ở nhà không? Vậy cậu đi cho tôi nhờ."
Cố Khấu ôm bình truyền dịch, kiệt quệ sức lực bò lên lưng anh, cố gắng dùng sức giơ cái chai lên cao. Cô bị anh cõng ra ngoài theo đường cũ.
Suốt đường đi Cố Chính Tắc không hề mở miệng, để cô lên xe xong xuôi, mới nói: "Em đừng giận."
Cố Khấu phồng má, thật ra cô biết mình hơi quá đáng nhưng cô chưa từng nhìn thấy ai dạy dỗ Cố Chính Tắc như vậy nên không thể nào nuốt trôi cục tức này: "Rõ ràng là anh chăm sóc em rất tốt, anh còn nấu canh nữa."
Cố Chính Tắc nói: "Quá khen, anh chặt xương sườn gây ồn ào như vậy, anh còn làm em phải vận động kịch liệt."
Cô cãi cố: "Anh hầm canh uống rất ngon, vận động cũng đâu có kịch liệt gì mấy."
Cố Chính Tắc hôm nay cười liên tục, một tay anh đánh lái, một tay vuốt khóe miệng hơi nhếch lên, "Phải không? Vậy để lần sau vận động anh bù lại cho em."

⬅ Trước Tiếp ➡