Thông thường trận tuyết đầu mùa sẽ không giữ được lâu, tuyết đã sắp tan hết rồi.
Dưới lầu có hai cha con đang đắp người tuyết nhưng chỉ đắp được hai người tuyết to bằng bàn tay, hai người vừa cười vừa nhảy trông vô cùng sung sướng.
Mà bóng người đàn ông mặc áo sơ mi đen, mặt mày lạnh lùng phản chiếu trên kính đang kéo cổ tay áo, vừa cau mày nấu canh.
Có lẽ do bệnh ảnh hưởng đến đầu óc nên Cố Khấu nhìn hình ảnh kia lại ngây ngô cười một hồi.
Dám uống canh sườn mà Cố Chính Tắc nấu thật sự cần dũng khí, dù sao đây là lần đầu Cố Khấu nhìn thấy nguyên một cây sườn nằm trong chén canh, nhưng không cưỡng lại được biểu cảm nghiêm túc của anh nên cô đành thành thật nếm thử một chút.
Có lẽ là trời sinh anh Cố đã được ban cho bàn tay vàng nên làm cái gì cũng ra hình ra dạng, mùi vị canh vậy mà lại không tệ.
Cô uống sạch một chén canh xong muốn gặm xương sườn thì bị anh cướp lấy, "Ăn ít thôi."
Cố Khấu bị anh quản thúc nghiêm khắc như trường quân đội, uống xong thuốc ho thì bị anh chăm như học sinh trung học tới giờ đi ngủ. Cố Chính Tắc tịch thu di động của cô, "Ngủ đi."
Cố Khấu còn muốn chơi điện thoại, anh xoa đầu cô mấy cái, "Nghe lời đi."
Thật ra trước kia Cố Chính Tắc cũng thường xuyên chỉ huy cô như vậy, "Nghe lời" dù sao giọng điệu của anh cũng không có gì khác nhau nhưng có điều hôm nay anh đã bất đắc dĩ sắm vai một người bạn trai quá hoàn hảo trước mặt Cố Mang nên hai chữ này hiện tại nghe thấy hoàn toàn khác nhau.
Cố Khấu bị anh dỗ dành đến não nổi bong bóng, nhắm mắt lại ngủ.
Bệnh đến như kéo tơ, Cố Khấu ngủ đến miệng khô lưỡi khô, nửa đêm lại khó chịu, lặng lẽ xuống giường đi vào nhà vệ sinh muốn nôn, còn cẩn thận đóng cửa nhưng vẫn làm ồn đến anh.
Cô vịn hai bên bồn cầu, nôn đến đứng dậy không nổi nhưng gượng tỉnh táo lại một chút, gặng nói, "..Em đánh thức anh hở?"
Cố Chính Tắc bước vào, cúi người sờ trán của cô xong lập tức thay đổi sắc mặt, xoay người cầm quần áo mặc vào cho cô, chặn ngang người bế lên, nhanh chân đi xuống lầu.
Cố Khấu sắp khóc tới nơi, "Em bị sao vậy a.. Ngày mai em còn chưa có xin nghỉ nữa.."
Anh thắt dây an toàn cho cô, hơi thở gấp, "Để anh xin phép cho em."
Đợt bệnh này tới ào ạt, Cố Khấu lại sốt lên lần nữa.
Cô nằm trên giường bệnh truyền nước biển, cửa phòng bệnh không cách âm nên có thể nghe thấy tiếng bác sĩ đang khiển trách Cố Chính Tắc ngoài hành lang.
Có lẽ Cố Chính Tắc quen biết vị bác sĩ tư nhân này nên giọng điệu của ông ấy không hề kiêng dè gì cả, "Sốt tới 39 độ mà cậu tự ý dẫn người ta xuất viện? Dấu bầm xanh trên mui bàn tay của cô ấy là gì? Cậu làm gì vậy? Người bệnh đâu thể nào làm lại vận động mạnh đó, cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn không biết nặng nhẹ như vậy? Lúc trước ba cậu dạy cậu như vậy sao?"
Cố Khấu trở mình, nghĩ thầm: Sao ông bác sĩ này lại có thể nói chuyện đụng chạm đến xương sống của người khác như vậy?