Chương 2
ra một vẻ mặt 'đã hiểu'.
"Cấp ba không muốn yêu đương là bởi vì muốn chuyên tâm học tập đúng không?
Không sao hết, tôi có thể chờ cậu thêm mấy tháng, đợi đến khi hai ta tốt nghiệp rồi chính thức yêu nhaụ" "Không, ý của tôi là tôi không thích cậụ" Tô Ức Thu nhanh chóng cắt ngang ảo tưởng của cậu bạn "Cứ vậy nhé." Chuông vào học kịp thời vang lên, Tô Ức Thu nhẹ nhàng thở ra, nhanh chóng rời đi mà không thèm quay đầu lại.
Cô vừa mới trở lại phòng học, ngồi xuống chỗ của mình thì cô bạn bàn trên đã quay đầu lại, vẻ hưng phấn muốn buôn chuyện hiện rõ trong giọng nói của cô ấy "Thế nào rồi?" "Tớ đã nói với các cậu từ lâu rồi, tớ không thích cậu ta." Tô Ức Thu nói "Cô giáo vào lớp rồi kìa." Cô giáo dạy hóa học đang rảo bước vào phòng học, những tiếng trò chuyện ồn ào xung quanh lớp học dần biến mất.
Tô Ức Thu mượn động tác xoay người lấy vở từ cặp sách để lén lút nhìn thoáng qua người ngồi nghiêng ở phía sau cách cô mấy bàn, Chung Khải.
Đối với học sinh cấp ba, chiều cao của Chung Khải đã vượt quá mức tiêu chuẩn, nên anh thường phải ngồi ở dãy bàn cuối cùng.
Khoảng trống dưới gầm bàn cũng không đủ để nhét vừa đôi chân dài nên chúng thường được gác bên ngoài.
Không giống các học sinh cấp ba hận không thể chất đầy sách vở lên mặt bàn, trên bàn của Chung Khải chỉ có mấy tờ bài thi vừa được phát vào tiết học trước.
Cô giáo đã vào lớp, Chung Khải không kịp cất bài thi, anh tùy tiện cuộn chúng thành một cuộn tròn rồi nhét vào bàn học.
Giờ phút này, Chung Khải chống một tay gác đầu, một tay khác đặt trên bàn, nhàm chán xoay bút một cách điệu nghệ.
Tô Ức Thu biết Chung Khải hoàn toàn không có hứng thú với chuyện vừa mới phát sinh, thậm chí anh còn không thèm liếc mắt nhìn cô một cái.
Tô Ức Thu vừa bắt đầu ghi chép bài, vừa hồi tưởng lại hình ảnh vừa rồi trong đầụ Ngón tay của Chung Khải thon dài, khớp xương rõ ràng, thao tác cây bút nước linh hoạt lật đi lật lại giữa các khe hở ngón tay.
Tô Ức Thu liếm liếm môi, yên lặng đọc thầm công thức mấy lần, mới đè được cảm giác ngứa ngáy trong cơ thể xuống.
Lúc sắp tan học, di động của cô bỗng vang lên một tiếng chuông thông báo có tin nhắn mới.
Dòng thông báo mang biểu tượng của WeChat hiển hiện mấy chữ.
Nội dung của tin nhắn là "Mẹ đi công tác." Cùng với một thông báo nhận tiền chuyển khoản.
Cha mẹ Tô Ức Thu đều là những người cuồng công việc.
Bố cô hàng năm ở nước ngoài, mẹ cũng thường xuyên đi công tác, cô ấn nhận tiền, trong lòng thầm cảm thán may mắn, hôm nay là sinh nhật 18 của cô, cô đã nghĩ kỹ muốn làm gì rồi.
Bài tập của học sinh cấp ba rất nhiều, nhưng đối với Tô Ức Thu mà nói, làm đi làm lại những dạng bài tập quen thuộc mà cô đã hoàn toàn nắm chắc cũng không phải việc gì mệt nhọc khó khăn lắm.
Cô nhìn đồng hồ sắp chỉ tới 8 giờ, quyết định đi tắm rửa một cái, sau đó mới bọc khăn tắm về phòng mình Cho dù trong nhà chỉ có một mình cô, nhưng Tô Ức Thu vẫn cẩn thận khóa trái cửa phòng, kéo tấm rèm xuống, sau đó lấy ra một tờ giấy được kẹp cẩn thận trong một quyển sách trên kệ sách.
Đó là một tờ bài thi bỏ trống một nửa bị người nào đó vo tròn thành một cục rồi lại được ai đó vuốt phẳng lại.
Mặt trái của