Chương 1
"Thu Thu, có người tìm cậu kìa " Tô Ức Thu đang ngồi sửa lại bài thi thì nghe thấy tiếng bạn học cùng lớp gọi vọng lại từ cửa phòng học.
Cô quay đầu lại nhìn, các bạn cùng lớp đang tụ lại ngoài cửa, ồn ảo nhìn cô, gương mặt ai nấy đều nở nụ cười trêu chọc.
Tô Ức Thu thầm thở dài trong lòng, đáp lại vị bạn học kia "Tớ ra đây." Cô đứng dậy, đi xuyên qua mấy dãy bàn ghế, ra khỏi phòng học.
Không ngoài dự đoán, người đứng bên ngoài là Cố Hạo, học sinh lớp 12A5.
Cách cửa phòng lớp cô khoảng 10 bước, mấy người bạn thân của Cố Hạo đang đứng đó trêu chọc nhau, hi hi ha ha nhìn về bên này.
"Đi theo tôi, tôi có chuyện muốn nói với cậụ" Cố Hạo thấy Tô Ức Thu đã đi ra, cao ngạo vứt lại một câu như vậy rồi nhấc chân rời đi.
Tô Ức Thu rất muốn quay đầu đi về chỗ ngồi nhưng nơi này nhiều người tụ tập như vậy, cô không muốn vứt mặt mũi của bạn học đi.
Cuối cùng, Tô Ức Thu thở dài, bước qua đám đông đang reo hò ồn ào, đi theo Cố Hạo.
Hai người một trước một sau cùng đi đến góc quẹo cầu thang nơi để bình chữa cháy mới dừng lại.
Cố Hạo móc từ trong túi quần ra một chiếc hộp được đóng gói tinh xảo, đưa cho cô rồi nói "Sinh nhật vui vẻ, đây là quà tặng cậụ" Tô Ức Thu nhìn thoáng qua cái hộp kia, là nhãn hiệu của một thương hiệu trang sức gần đây đang khá nổi tiếng.
Đối với học sinh mà nói, món quà này đúng là xa xỉ.
Tô Ức Thu lắc lắc đầu "Xin lỗi, tôi không muốn nhận." Ở trong lòng cô, hành động của cậu bạn học này vừa bất ngờ vừa không thể hiểu nổi.
Nghĩ rồi nghĩ, cô lại bổ sung thêm một câu "Món quà này rất đắt tiền." Cố Hạo lại cầm cái hộp đẩy về phía trước "Nhận lấy đi, chút tiền ấy đối với tôi không tính là gì, ai bảo tôi thích cậu chứ?" Đây là lần đầu tiên Cố Hạo giáp mặt nói thích Tô Ức Thụ Chuyện này phải kể từ mấy tháng trước, lúc đó cậu ta theo đuổi cô rất rầm rộ ồn ào, mọi người ai cũng biết.
Dường như Cố Hạo chắc chắn rằng với độ nổi tiếng và được hoan nghênh của mình ở trường học sẽ không có nữ sinh nào từ chối cậu ta.
Cộng thêm sự trợ giúp của anh em và bạn thân, hai người bọn họ sẽ thuận nước đẩy thuyền, ở bên nhaụ "Con gái nhà người ta là học sinh giỏi đứng đầu khối, lại còn là một mỹ nữ, đương nhiên phải làm giá một chút chứ.
Mày phải ra mặt tỏ tình mới có thành ý." Một người anh em của cậu ta đã nói như vậy.
Cho nên Cố Hạo dựa vào kiến nghị của các bạn nữ cùng lớp, chọn một món quà, cố ý tỏ tình vào cái ngày đặc biệt này.
Nhưng thực tế vĩnh viễn khác xa với tưởng tượng, Cố Hạo nghe thấy Tô Ức Thu nói "Cảm ơn cậu, nhưng thật xin lỗi, hiện tại tôi không có ý định yêu đương." Tô Ức Thu từ lâu đã cảm thấy những hành động theo đuổi của cậu ta thật phiền phức, nhưng với tính cách của mình, cô tuyệt đối sẽ không chủ động đi tìm Cố Hạo nói cậu ta đừng tạo thêm nhiều rắc rối cho cô nữa.
Cuối cùng, Tô Ức Thu cũng chờ được cơ hội giáp mặt nói rõ ràng, đây cũng là nguyên nhân cô đồng ý đi theo cậu ta đến tận nơi này.
Cố Hạo ngẩn ra, nụ cười trên mặt cậu ta biến mất trong chớp mắt, một giây sau khoé miệng cậu ta miễn cưỡng cong lên, bày