Giản Mạt có chút hậm hực, thật ra, cô biết Lý Tiêu Nguyệt là vì trêu cho cô thả lỏng. Tình huống hiện giờ chỉ có thể đi bước nào tính bước đấy thôi.
Sau khi ăn xong, Lý Tiêu Nguyệt cùng Giản Mạt đi dạo phố một lát, sau đó Giản Mạt mới quay về Lam Trạch Viên.
Giản Mạt vào phòng làm việc của Cố Bắc Thần tìm quyển sách rồi lên giường nằm đọc, nhưng nửa ngày cũng không lật một tờ, từ đầu đến cuối trong đầu đều liên quan đến Cố Bắc Thần và Sở Tử Tiêu.
Nặng nề thở dài một tiếng, Giản Mặt đặt sách sang một bên sau đó cầm di động, cô không biết rằng mình ôm tâm trạng gì gọi điện cho Cố Bắc Thần, chỉ biết, ngực rầu rĩ muốn giải tỏa.
"Làm sao?" Giọng nói nhàn nhạt từ đầu bên kia truyền dến, giống như tiếng đàn violin chậm rãi vang lên trong đêm, dễ nghe làm cho người ta có thể quên đi năm tháng.
"A Thần...." Giản Mạt hờn dỗi lên tiếng.
"Hử?" Cố Bắc Thần hơi nhướng mày, môi mỏng khẽ cong lên, "Làm sao vậy?"
Anh một tay cầm điện thoại, tay kia thì nhẹ nhàng lắc lư ly rượu vang đỏ, ánh mắt thâm thúy nhìn giọt rượu đỏ ở miệng ly chậm rãi chảy vào ly, không lưu lại chút dấu vết.
Giản Mạt rũ mắt, môi khẽ mím lại, muốn thử nếu Cố Bắc Thần mà biết quan hệ của cô và Sở Tử Tiêu thì sẽ thế nào, nhưng lại cảm thấy không biết nên dùng phương thức nào để thử.
Cố Bắc Thần chính là hồ ly đầu thai, không cẩn thận một cái thì chết như thế nào cũng không biết.
Nghĩ nghĩ, Giản Mạt vẫn nhịn lại không định thử, chỉ mềm mại nói: "Nhớ anh."
Đôi mắt đen của Cố Bắc Thần càng thêm sâu, ý cười bên môi không tự giác lan tới đáy mắt, "Anh ở Lam Điệu, em có tới đây không?"
"Ngày mai còn phải đi làm, không đi được." Giản Mạt lười nhác nói, "Em chỉ muốn biểu đạt lúc này em nhớ anh mà thôi, sẽ không quấy rầy cuộc sống về đêm của anh." Ngụ ý, cô muốn kết thúc cuộc trò chuyện.
Nụ cười nơi khóe miệng Cố Bắc Thần càng sâu hơn, chỉ trong nháy mắt liền đến đáy mắt, "Tử Tiêu cũng ở đây, không buồn ngủ thì cứ tới đây đi."
Phụt.
Giản Mạt thiếu chút nữa bị nước miếng của mình làm sặc, mẹ kiếp, Sở Tử Tiêu không ở đó cô còn không đi, huống hồ còn ở đó?
"Ha ha, có cơ hội sẽ đi." Giản Mạt cười vô cùng giả dối, "Cái đó.... Em ngủ đây, ngủ ngon, hôn một cái!" Dứt lời, cô liền hôn một cái với di động, sau đó nhanh chóng cúp máy, hoàn toàn không để cho Cố Bắc Thần cơ hội nói chuyện.
Hơi hơi nhíu mày, Cố Bắc Thần có chút vừa bực mình vừa buồn cười, đối với việc cô vợ nhỏ hơn mình năm tuổi thỉnh thoảng có hành động thân mật này, cảm giác cũng không tệ lắm.
"Mợ nhỏ?" Sở Tử Tiêu lên tiếng.
"Ừ." Cố Bắc Thần nói rất tùy ý.
Sở Tử Tiêu nhướng mày hỏi "Tới đây sao?"
"Không đến." Cố Bắc Thần vẫn trả lời tùy ý như cũ.
"Đáng tiếc thật, cháu tưởng còn có thể gặp được mợ Cố trong lời đồn chứ!" Sở Tử Tiêu cười chế nhạo xong, cũng không tiếp tục đề tài này.
Đêm nay anh ta cùng Đường Dục đi đến nhà giáo sư ở đại học Los Angeles ăn cơm, ăn xong cơm lại cảm thấy tâm trạng nặng nề, hẹn Cố Bắc Thần đi uống rượu.
Thật ra cũng hàn huyên vài câu về người mợ nhỏ kia.... Chỉ là, hiển nhiên Cố Bắc Thần không muốn nói quá nhiều.
Anh ta cho rằng hẳn là Cố Bắc Thần không coi trọng người mợ nhỏ này, nhưng những lời nói vừa rồi lại có vẻ không phải. Khi nào thì Bắc Thần nói chuyện với ta bằng sắc mặt tốt chứ? Thân phận địa vị ở chỗ đó, đã sớm nuôi thành gương mặt lạnh lùng.
Chẳng qua, anh ta phải người tò mò, mặc kệ người mợ nhỏ và Cố Bắc Thần có quan hệ như thế nào….. Thuận theo tự nhiên đi! Lúc nên gặp tóm lại cũng sẽ gặp được, cũng không nóng nảy.
2: Chỉ cho phép một mình cô ấy
Ngày hôm sau, thời tiết Los Angeles lại hạ xuống, không khí tràn ngập hơi ẩm, hiển nhiên là muốn mưa.
Bởi vì hai ngày nay Đinh Đang cũng không bàn bạc xác định về văn phòng luật với Sở Tử Tiêu, Đường Hạo Dương liền nói một câu, Giản Mạt chỉ có thể căng da đầu nhận.
Cùng Sở Tử Tiêu ký hợp đồng, anh ta có quyền chỉ định người thiết kế trong phòng thiết kế của Tường Vũ, nếu Tường Vũ không thể thực hiện theo hợp đồng. Ở trên người một luật sư, còn là dưới tay luật sư nổi tiếng, hiển nhiên là đi tìm đường chết.
"Được, bây giờ tôi qua đó một chuyến." Giản Mạt bình tĩnh mở miệng.
Đường Hạo Dương gật gật đầu, "Để Đinh Đang đi cùng cô, vừa lúc gần đây trong tay cô ấy cũng có một kế hoạch cùng loại."
Giản Mạt gật đầu, sửa sang lại tâm trạng, lái xe đến địa chỉ văn phòng luật của Sở Tử Tiêu.
Văn phòng luật mới của Sở Tử Tiêu và Đường Dục khai trương nằm ở ở ngoài mặt đường gần khu CBD* của đường vành đai ba, văn phòng mới, biển hiệu còn chưa có treo nhưng nghe nói có người vì tiếng tăm mà tìm đến anh ta để thưa kiện, án kiện đã nhận không ít.
*CBD: Khu phố thương mại trung tâm-central business district
Giản Mạt đỗ xe vào bãi đỗ xe, ánh mắt xuyên thấu qua cửa kính xe nhìn sang... Bỗng nhiên lại luống cuống.
Có thể tưởng tượng, hiện giờ mọi người đều ở Los Angeles, trốn tránh là không có khả năng, cửa ải này sớm muộn gì cũng phải trải qua.
Xuống xe, Giản Mạt nghe Đinh Đang than thở nỗi tủi thân hai ngày nay, khóe miệng giật giật. Mặc kệ bố trí tâm lý phòng vệ thế nào, khi bản thân đứng bên trong văn phòng luật, cô cảm thấy đó đều là thùng rỗng kêu to.
Đường Dục thật không ngờ Giản Mạt lại xuất hiện nhanh như vậy. Xa cách hai năm rưỡi, người phụ nữ trước mặt càng thêm xinh đẹp.
Cởi bỏ đi sự non nớt của thời sinh viên, một thân áo trắng sơ vin trong váy, có hơn vài phần giỏi giang và chuyên nghiệp. Không liên quan đến thành thục quyến rũ, đó là hơi thở nội liễm chỉ thuộc về Giản Mạt.
"Đã lâu không gặp." Đường Dục dẫn đầu mở miệng, nụ cười nơi khóe miệng không thể nhìn ra là lạnh nhạt xa cách hay là nhiệt tình.
Giản Mạt cười cười, lại rõ ràng lộ ra khoảng cách nói: "Đã lâu không gặp."
"Mạt Mạt, mấy người quen nhau sao?" Đinh Đang có chút kinh ngạc, nhưng lập tức nghĩ, "À, mấy người đều học đại học Los Angeles."