Giản Mạt lại nhìn về phía màn hình máy tính.... Phóng to tấm ảnh, khoảng cách hai tấm trước sau có chút lớn, dựa theo đặc tính của chó săn, không thể nào trong thời gian dài như vậy không chụp lén được.
Giản Mạt cũng không phải ngốc, ngược lại, cô rất thông minh!
Một đêm trước bị Cố Bắc Thần nhìn thấy mình và đàn ông hôn môi, trước mặc kệ là bắt buộc hay tự nguyện, ngày hôm sau đi bệnh viện, anh còn đặc biệt nhắc nhở cô phải tránh phóng viên, nhưng cuối cùng thì sao?
Giản Mạt có chút tức giận, đây chứng tỏ là Cố Bắc Thần cố ý.
Nhưng mà lại nghĩ lại, cô có quyền lợi gì để tức giận? Nói không dễ nghe, cô và anh chính là hôn nhân hợp đồng, mà cô lại còn là bên lép vế.
Cố Bắc Thần có thể bị tung scandal, cô không được. À, cũng không đúng, cô không hề có scandal, mà trực tiếp ở trước mặt anh hôn môi với người đàn ông khác, còn là cháu trai của anh!
Giản Mạt mím môi tắt tin tức đi, sau đó cầm bản thiết kế phòng hòa nhạc rồi quét hình gửi cho Tô Quân Ly. Nếu anh ta cảm thấy bản thiết kế này ổn, cô sẽ tiếp tục hoàn thiện, cố gắng thiết kế cho xong phòng hòa nhạc.
Đợi cho Tô Quân Ly nhắn lại đã là giữa trưa, khi thấy anh ta nói bản thiết kế rất mới mẻ độc đáo, khóe miệng Giản Mạt cong lên, không ai không thích được người khen ngợi.
"Mạt Mạt, tổng giám đốc bảo tôi hỏi cô đã có bản thiết kế phòng làm việc của Sở Tử Tiêu chưa?" Trợ lý Tôn Kha của phòng thiết kế hỏi.
Giản Mạt có chút đau đầu, nhưng rất rõ ràng không trốn nổi chuyện này, cũng may buổi tối tuần trước ngoài ý muốn gặp qua, hiện tại không cần rối rắm lại gặp mặt.
Nhưng mà, gặp mặt Sở Tử Tiêu, trong lòng Giản Mạt ít nhiều vẫn có kháng cự.
Tôn Kha đi tới, "Tổng giám đốc nói nếu bên phía Tô Quân Ly có hy vọng, Sở Tử Tiêu bên này để cho Đinh Đang làm trước đi."
Giản Mạt hơi trầm ngâm, "Cũng tốt."
2: Phẫn nộ, anh cố ý
Nhưng mà, Giản Mạt thật không ngờ, Sở Tử Tiêu ở toà án tranh biện như gió, dịu dàng ôn hòa giao chuyện thiết kế cho Tường Vũ lại làm khó dễ dưới tình huống như vậy.
Đinh Đang hai ngày gặp phải mặt lạnh, nội tâm gần như sắp hỏng mất.
"Thật xin lỗi, chúng tôi muốn...." Đường Dục khoa tay múa chân, ý là muốn đóng cửa, bảo Đinh Đang rời đi.
Đinh Đang nhìn người đàn ông không biết đang viết gì trên chiếc bàn bố trí tạm thời đằng kia, mím môi nói, "Luật sư Sở, cần phải nghe ý tưởng của anh trước, nhà thiết kế của chúng tôi mới có thể phát huy càng tốt ý muốn của anh."
Sở Tử Tiêu không ngẩng đầu, chỉ lật trang giấy.
Đường Dục quay đầu nhìn nhìn bạn tốt, âm thầm thở dài, có chút không đành lòng nói, "Cô không phải nhà thiết kế chính lần này, Tử Tiêu chỉ cảm thấy bàn bạc với nhà thiết kế chính có vẻ tốt hơn." Hơi dừng một chút, anh ta vì làm dịu không khí, nói đùa một câu, "Không phải đặc biệt nhằm vào cô."
Đinh Đang mang theo cảm giác thất bại rời đi, cô ấy cũng bỗng nhiên nhận ra tại sao nhiều người không thích nới chuyện với luật sư. Bọn họ luôn chỉ dùng ngôn ngữ bình thường đã có thể ép cho lời nói của bạn trở ấu trĩ, đồng thời còn ném xuống những vấn đề mới mà bạn không thể từ chối.
"Cậu làm gì vậy?" Đường Dục rót cốc nước đặt tới trước mặt Sở Tử Tiêu.
Đôi mắt Sở Tử Tiêu sâu lại, lạnh lùng cong môi, "Chờ cô ấy đến."
Đường Dục than nhẹ một tiếng, không biết phải nói thế nào cho tốt, "Nếu cô ấy không đến thì sao? Nếu muốn trốn tránh cậu, chưa chắc cô ấy sẽ nhận thiết kế văn phòng luật cho chúng ta."
Nói ra, có đôi khi không tin duyên phận cũng không được, Đường Dục rất không ngờ Giản Mạt sẽ làm việc dưới trướng chú anh ta. Sau khi Tử Tiêu nghe thấy, liền nhất nhất muốn giao cho Tường Vũ thiết kế, còn chỉ định Giản Mạt thiết kế.
"Có hợp đồng với Tường Vũ, nếu Tường Vũ cho rằng từ chối hạng mục này lên tòa có thể thắng nổi mình." Sở Tử Tiêu nhẹ nhàng nói, ngay sau đó buông cốc nước nói, "Mình đi xem thầy Hạ."
"Mình cùng cậu đi qua đó." Đường Dục biết Sở Tử Tiêu không muốn tiếp tục đề tài này, cũng đứng lên.
Thật ra, Tử Tiêu chấp nhất như vậy, mà Giản Mạt lạnh nhạt như thế, anh ta muốn khuyên nhủ Tử Tiêu buông tay...... Nhưng chuyện tình cảm, ai lún vào càng sâu, người đó nhất định xui xẻo.
Nhà hàng Vọng Giang Viên, Giản Mạt hẹn Lý Tiêu Nguyệt ăn cơm ở đây, cô cấp thiết phải thoát khỏi hiệu ứng Sở Tử Tiêu mang đến. Nếu không, cuối cùng hại người hại mình, đây không phải mong muốn ban đầu của cô.
"Mình cảm thấy chính sách dụ dỗ vô dụng." Lý Tiêu Nguyệt gắp món cá hấp mà Giản Mạt thích ăn cho cô, "Nghe ý Đường Dục, Sở Tử Tiêu căn bản nhớ mãi không quên cậu. Hơn nữa, anh ta về trước nửa năm, là bởi vì cậu!"
Giản Mạt đau đầu, lần đầu tiên gặp mặt cô cũng đã rối loạn, nếu tiếp tục như vậy, cô không biết sẽ xảy ra cái gì. Quan trọng chính là Cố Bắc Thần còn là người cậu út mà người kia sùng bái.
Anh ta có thể bởi vì cô mà gia đình không hòa thuận không?
Tuy rằng Giản Mạt cảm thấy mình không có năng lực lớn như vậy, nhưng mà, phòng cháy còn hơn chữa cháy không phải sao?
Trong phim truyền hình còn nhiều kịch bản yêu thành hận, sau đó anh em phản bội, cô không cho rằng tình tiết cẩu huyết đó sẽ xảy ra ngoài hiện thực, nhưng cố tình... Cô không có cách nào đồng thời đối mặt với hai cậu cháu bọn họ.
"Tiêu Nguyệt, không có biện pháp nào sao?" Giản Mạt xụ mặt, "Mình không muốn bị kẹp giữa hai bọn họ."
Lý Tiêu Nguyệt buông đũa, sau đó lấy khăn giấy lau miệng, chậm rãi uống ngụm nước, "Tình huống giống như cậu ở trong giới luật sự của bọn mình mà nói.... dây dưa không dứt chỉ càng ngày càng phiền toái. Muốn làm cho anh ta chết tâm, vậy phải ra thuốc đặc trị!"
"Thuốc gì?" Ánh mắt Giản Mạt sáng lên chờ mong.
Lý Tiêu Nguyệt hơi hiện lên nụ cười công thức hóa, nụ cười ấy lộ ra vẻ khôn khéo đồng thời có một tia lạnh lùng xa cách, chỉ nghe thấy cô ấy chậm rãi mở miệng nói, "Rất đơn giản, cậu và Cố Bắc Thần mời đứa cháu trai này ăn cơm... đón gió tẩy trần!"
Lý Tiêu Nguyệt vừa nói xong lời này, ngay sau đó mặt Giản Mạt liền đen xuống.
1: Chỉ cho phép một mình cô ấy
Đương nhiên Giản Mạt không dám dùng phương pháp của Lý Tiêu Nguyệt, quả thật ngay cảm nghĩ đến loại hình ảnh đó cô đã cảm thấy trái tim run rẩy rồi.... Hình ảnh sẽ rất "đẹp" khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.
"Mình không nên tìm cậu bàn chuyện!" Giản Mạt tức giận trừng mắt nhìn Lý Tiêu Nguyệt.
Lý Tiêu Nguyệt mỉm cười, lần này thì thoải mái cười, "Được rồi, đừng nghĩ nữa, binh đến tướng chặn. Cùng lắm chị em bọn mình cùng cậu cùng say rượu khóc lớn một trận!" Cô ấy đầy nghĩa khí nói.