⬅ Trước Tiếp ➡
Khi bắt đầu Giản Mạt cũng thấy có chút kỳ quái nhưng sau này lại quen dần, chỉ cho rằng mắt của cô đặc biệt phù hợp với thẩm mỹ của anh.
“Thân thể có đỡ hơn chút nào không?” Cố Bắc Thần tùy ý hỏi.
“Khá hơn nhiều...” Giản Mạt gật đầu, đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ, “Có anh quan tâm chăm sóc, muốn không tốt cũng khó!”
Cố Bắc Thần “ừ” một tiếng, cũng không biết là chấp nhận sự nịnh nọt của Giản Mạt hay là do câu trả lời về thân thể của cô.
Sau khi ăn xong, Cố Bắc Thần lại tiếp tục đến phòng làm việc bận rộn... Giản Mạt dọn dẹp xong lên lầu tắm rửa rồi lên giường.
Bởi vì chuyện của Sở Tử Tiêu khiến tâm trạng cô không được tốt, hơn nữa thân thể ít nhiều vẫn có chút uể oải, đã không còn tâm tư đi láy lòng Cố Bắc Thần. Giản Mạt liền tắt đèn đi ngủ.
Trong lúc đang mơ mơ màng màng, cảm giác được cơ thể bị kéo vào một khuỷu tay mạnh mẽ... Giản Mạt đã mơ màng cũng không nghiêm túc suy nghĩ, liền nặng nề ngủ mất.
Ngày hôm sau tỉnh lại, là cái ôm và hơi thở quen thuộc...
“Sớm...” Giọng nói của Giản Mạt ồm ồm, lộ ra đôi mắt nhập nhèm vừa sáng sớm và giọng khàn khàn sau khi bị bệnh.
Cố Bắc Thần mở mắt, ánh mắt thâm thúy nhìn Giản Mạt.
Tuy rằng lúc trước đồng ý cưới người vợ này là có mục đích, nhưng không thể không nói, mỗi lần nhìn cô tỉnh lại trong lòng anh, khi ngọt ngào chào buổi sáng với anh, tâm trạng của anh rất thoải mái.
“Sớm!” Cố Bắc Thần dứt lời, đột nhiên xoay người đặt Giản Mạt ở dưới thân, “Tối hôm qua buông tha em, xem ra chúng ta chỉ có thể vận động buổi sáng rồi.”
Nếu nói “vận động buổi sáng” là cái gì, Giản Mạt quả thật không cần suy nghĩ...
“Sau khi bị bệnh yếu ớt thế này, anh không thương tiếc sao?” Hai tay Giản Mạt ôm cổ Cố Bắc Thần, khi nói làm bộ dạng đáng thương, nhưng trong đôi mắt rõ ràng có chút mời gọi.
Cố Bắc Thần tà mị cười cười, “Vận động ra mồ hôi, là giúp em nhanh khỏi bệnh...” Nói xong, anh có chút thô lỗ vén váy ngủ của Giản Mạt lên...
Hai người đối với thân thể của đối phương rất quen thuộc, thế cho nên rất nhiều thời gian Giản Mạt đều suy nghĩ... Cố Bắc Thần này làm chồng kỳ thực cũng không tệ lắm, chí ít, có thể giải quyết sinh lý không cần trả thù lao, lại có tiền tiêu!
Nếu nói thì cũng có chỗ không tốt... Vậy chỉ có thể là người này là cậu út của Sở Tử Tiêu, thế cho nên cuộc sống sắp tới của cô trôi qua có chút hỗn độn không chịu nổi.
1: Tránh không khỏi mười lăm, gặp nhau ngoài ý muốn.
Hôm nay thứ sáu, ngày đó sau khi Cố Bắc Thần làm “vận động buổi sáng “ cùng Giản Mạt xong thì rời đi, liên tục hai ngày chưa về.
Giản Mạt biết tin tức của chồng mình, cơ bản là dựa vào báo chí bát quái và tạp chí... này không phải, chồng cô lại lên đầu đề rồi.
Chỉ thấy trên trang đầu của tạp chí là ảnh chụp của Cố Bắc Thần và một người mẫu mới, từ góc chụp nhìn thế nào cũng thấy mập mờ...
Lời văn phía dưới nói tới nơi tới chốn ngôn ngữ là cho người ta phải mơ màng, không thể nghi ngờ, truyền thông phỏng đoán người mẫu mới này có thể thay thế được vị trí bên cạnh Cố Bắc Thần của Lục Mạn.
Mà kết thúc bài báo đương nhiên cũng không bỏ qua cho ‘mợ Cố’ thần bí, một câu ‘Tai tiếng của chồng lại lên đầu đề, mợ Cố, cô thấy sao?’. Câu này, tức khắc trở thành đề tài bàn tán trong phòng làm việc khi nhàn rỗi.
Bên tai là Hướng Vãn dẫn đầu vài ngươi đang tranh luận xem Lục Mạn và người mẫu kia rốt cuộc ai mới có thể uy hiếp đến mợ Cố, Giản Mạt nhìn mọi người một cái , có cảm giác như mình là người bên ngoài cửa đang nhìn mọi người ở phía trong cánh cửa.
Ngay khi mọi người đang tranh luận nảy lửa, Đại Hùng đã đi tới, “Mạt Mạt, tối nay có việc gì không?”
Giản Mạt cũng không nghĩ nhiều, “Nếu không ngoài ý muốn thì không có... Làm sao vậy?” Không ngoài ý muốn này chính là sẽ không bị người nào đó gọi tới.
Giọng của Đại Hùng có chút ngập ngừng, lập tức cười thật thà, “Hôm nay là sinh nhật của Tiểu Nhã, tôi nghĩ mọi người cũng đã lâu không có cùng nhau tụ tập, liền chuẩn bị một chút... Buổi tối chúng ta đi ăn cơm trước, sau đó tới Thiên Đường Dạ.”
Giản Mạt hé miệng nở nụ cười, toàn bộ bộ phận thiết kế công trình đều biết Đại Hùng đang theo đuổi Tiểu Nhã...Mỗi lần như vậy đều khiến Đinh Đang một mực kêu rên, sao lại ghép thành CP như vậy? Không phải Đại Hùng nên theo đuổi Đinh Đang thì thích hợp hơn sao?
Cười nói như vậy, nữ vương Mạc Tiểu Nhã vẫn luôn luôn không để ý đến, nhưng Đại Hùng rất sợ cô ấy hiểu lầm, thường xuyên giải thích... Khiến không ít cười đùa.
“Thiên Đường Dạ đấy.” Giản Mạt kéo dài giọng, “Anh thật đúng chịu chi đấy!”
Đại Hùng cười cười, nhìn thấy Tiểu Nhã không ở văn phòng, mới nói, “Thật ra... Tối nay tôi định chính thức tỏ tình.”
Giản Mạt vừa nghe vậy, vừa cười vừa nói, “Nếu là như vậy... làm huynh đệ tỷ muội có việc cũng phải tới, cổ vũ cho anh.”
“Nhất định rồi!” Đại Hùng rõ ràng rất hưng phấn, sau đó báo cho mọi người chuyện buổi tối tổ chức sinh nhật cho Tiểu Nhã.
Lúc tan việc toàn bộ người của bộ phận công trình và bộ phận thiết kế liền đến nhà hàng buffet, dự định tùy tiện ăn chút gì đó sau đó lại tới Thiên Đường Dạ.
Vừa mới ăn cơm, điện thoại trong tay Giản Mạt đổ chuông... Anh G!
Giản Mạt cầm điện thoại di động qua một bên nghe điện thoại, “A Thần...”
Cố Bắc Thần nghe thấy xung quanh rất ồn ào, hơi nhíu mày hỏi, “Đang ở đâu?”
“Sinh nhật đồng nghiệp, đang ăn cơm.” Có lẽ cũng cảm nhận được sự hưng phấn của Đại Hùng, Giản Mạt cũng thấy rất vui vẻ.
“Ăn cơm xong chưa?” Cố Bắc Thần hỏi đơn giản.đọc full tại thíchdoctruyen.com
“Có một đồng nghiệp khác muốn nhân dịp sinh nhật tỏ tình... Có lẽ buổi tối sẽ về hơi muộn.” Giản Mạt nói đúng sự thật sau đó hỏi, “Anh... Đang làm gì vậy?”
“Còn chưa tan tầm.” Vẻ mặt Cố Bắc Thần u ám ngồi xuống ghế salon trong biệt thự ở Lam Trạch Viên, “Buổi tối đi đến đâu?”
“Thiên Đường Dạ...”
“Ừ.” Cố Bắc Thần trả lời, “Muốn buổi tối anh đi đón em không?”
“Không cần, em tự lái xe về...”
⬅ Trước Tiếp ➡